Tom Riddle trở về Hogwarts không về phòng ngay mà rẽ sang hướng khác. Một câu thần chú làm sạch, rũ bỏ vẻ ma mãnh đùa vui vừa rồi, hắn bước vào phòng hiệu trưởng.
Bên trong, cụ Dumbledore đang viết văn kiện đệ lên Bộ Pháp Thuật chuẩn bị cho ngày khai giảng sắp tới. Thấy hắn vào, cụ ngừng bút lại nhìn hắn:
\”Ồ Tom, đứa nhỏ của ta. Sao lại đến đây vào giờ này, có chuyện gì à?\”
Tom Riddle đứng đối diện ông, gật đầu, \”Đúng là có chuyện muốn bàn với thầy!\”
Cụ Dumbledore hơi nhướng mày, bỏ cây viết lông ngỗng trên tay xuống đứng lên đi lại bàn trà, \”Hiếm khi thầy tìm ta vào giờ này! Chắc là chuyện quan trọng nhỉ!\”
Hắn xoay người theo sau ông, cũng ngồi xuống ghế, \”Ở mức độ vừa phải.\” Hắn rót cho hai người tách trà, thuần thục lấy hủ mật ong gần đó cho vào tách trà của cụ Dumbledore khuấy đều.
Vị hiệu trưởng được hắn quan tâm mà kinh ngạc, bật cười vuốt chòm râu bạc, \”Thật hiếm khi thấy thầy săn sóc ta như vậy!\”
\”Thật là có chuyện muốn nhờ vả thầy! Nhưng mà trước hết…\” Tom Riddle đẩy tách trà đến trước mặt cụ, sau đó lại lấy từ trong túi ra một bình ký ức, \”Có người nhờ tôi đưa cho thầy cái này. Thầy xem xong tôi sẽ nói tiếp!\”
Cụ Dumbledore ngờ vực nhìn bình ký ức… Là ký ức của ai? Nếu là của người sống, sao người ấy không đến đây? Nhưng nếu…
Hắn thấy cụ vẫn còn ngẩn ra đó, lắc đầu, \”Không phải ký ức của ngài ấy đâu! Là ký ức của một người bạn đặc biệt của tôi thôi! Nhưng… Thầy xem xong sẽ hiểu!\”
Cụ Dumbledore nhìn hắn rồi lại nhìn bình ký ức, gõ gõ bàn, \”Accio chậu tưởng ký!\”
Chậu tưởng ký vụt xuất hiện trên bàn trà. Cụ Dumbledore lại treo lên vẻ mặt bình thản mở nắp rồi rót ký ức trong bình ra chậu, không nói một lời cúi đầu tiến vào trong ký ức…
Tom Riddle dựa lưng vào thành ghế, hắn nghĩ cụ Albus chắc hẳn cũng sẽ bỡ ngỡ và kinh ngạc lắm khi xem được ký ức trong đó… Cũng giống như hắn cách đây 33 năm trước.
Nhưng không!
Có lẽ đối với một phù thủy như cụ, đã sống quá lâu, trải qua quá nhiều chuyện. Sau khi từ chậu tưởng ký trở về thực tại, cụ chỉ ngồi đó trầm ngâm thật lâu. Qua một hồi sau, cụ mới lên tiếng, giọng nói khản đặc trái với vẻ bình thản hiện ra trên gương mặt của cụ ngay lúc này:
\”Ta dường như đã từng gặp cậu trai ấy ở Hẻm Xéo… Cậu ta rất giống Charlus.\”
Tom Riddle thoáng kinh ngạc, nhẹ lắc đầu mỉm cười, \”Cụ bình tĩnh hơn tôi nghĩ!\”
Cụ dừng một chút, đưa mắt nhìn sang hắn bật cười rồi lắc đầu thở dài, \”Thật tình thì ông già này cũng không thể bình tĩnh nổi đâu Tom à!\”
Hắn nhìn cụ, thấy cụ lại đưa tay lên gỡ cặp kính luôn yên vị trên mũi chậm rãi lau chùi. Chẳng hiểu sao khi nhìn cụ như vậy hắn lại thấy không nỡ… chắc đây là đồng cảm chăng?
\”Cụ…\”
\”Cậu ta là người nhà Potter.\” Cụ Dumbledore nhẹ giọng cất lời, \”Ta cũng thật khâm phục cậu ta dám xé mở thời không đến đây.\”