[Hp Đồng Nhân/ Snarry] Change – Chương 25. Gặp Lại Bất Ngờ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hp Đồng Nhân/ Snarry] Change - Chương 25. Gặp Lại Bất Ngờ

Kể từ buổi chiều hôm đó, Harry không đến nơi ấy nữa. Cậu trở về như trước, lại lặng lẽ khoác lên mình áo tàng hình đứng trước cửa nhà Snape. Cậu cứ đứng đó, nhìn Severus phụ giúp mẹ của mình làm công việc nhà, nhìn Severus đọc những quyển sách đã hơi ngã màu đầy say mê… Nhìn Severus được mẹ khơi dậy niềm hứng thú với độc dược.

… Cũng đúng thôi, vì một nửa dòng máu phù thủy đang chảy trong người y chính là của gia tộc Prince, một gia tộc nổi danh với thế mạnh về độc dược mà…

Qua mấy bữa nữa, Severus được mẹ dẫn đến Hẻm Xéo mua ít đồ dùng học tập. Harry cũng thôi đến nhà Snape, trở về trọ lại ngôi nhà tại Hẻm Xéo của mình.

Một buổi sáng, cậu đứng bên cửa sổ nhìn bầu trời xanh ngắt, bên dưới Hẻm Xéo hiện giờ đang tấp nập phù thủy, cửa hàng đũa phép của cụ Ollivander, Sở cú, tiệm sách, nhà may,… đều đông nghẹt khách. Cậu chỉ nhìn một chốc rồi kéo rèm cửa sổ lại, khẽ cất lời:

\”Sắp nhập học rồi!\”

Mấy ngày nữa đây Hogwarts sẽ bắt đầu buổi khai giảng, và mấy đứa nhỏ sẽ được đội lên chiếc mũ phân loại để vào ngôi nhà thích hợp với mình trong bảy năm học.

Harry ngẩn ra, trong giây phút ấy cậu chợt nhớ lại năm mười một tuổi của mình… Năm ấy cậu vừa ngây ngô vừa bỡ ngỡ… Năm ấy cậu cũng rất vui sướng vì được rời khỏi gia đình dì Petunia… Cậu chợt nghĩ rồi chợt cười, nụ cười đầy hoài niệm.

Harry buông tiếng thở dài nhìn về phía đồng hồ quả lắc đang không ngừng di chuyển. Cậu đang đợi…

Khi Tom Riddle kết thúc công việc để đến nhà Harry thì đã xế chiều. Hắn cũng không biết cậu gọi hắn đến để làm gì, bởi gần hai năm qua hai người chẳng thường xuyên liên lạc như trước kia… Hay là rốt cuộc cũng chịu nói cho hắn biết bé con của hắn là ai?

Bé con của hắn… đến tận bây giờ hắn chỉ mới ngờ vực một người…

Tom Riddle đứng trước cửa nhà, ngón tay đưa lên nhẹ nhu nhu sống mũi gõ cửa mấy tiếng tượng trưng rồi bước vào trong.

\”Xin lỗi, Hogwarts sắp khai giảng nên tôi hơi bận rộn không thể đến sớm được! Anh…\”

Vừa thấy được người bên trong, hắn ngây ra như tượng, lời muốn nói tiếp cũng không nói thành lời. Trong phút chốc khi cánh cửa đóng lại, không biết qua bao lâu hắn mới chỉ ngón tay về phía cậu:

\”Anh…\” Hắn lại hít sâu một hơi nhìn cậu từ trên xuống dưới một lần lại một lần, khóe môi run rẩy, \”Anh… làm sao vậy?\”

Rồi hắn chợt nghĩ, có thể nào đây chính là lý do mà hai người không thường xuyên liên lạc hay không? Nhưng một phù thủy như Harry thì lẽ nào lại dùng nhầm độc dược chứ! Nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có một… Tom Riddle khẽ xoa trán.

Harry nhìn hắn hết chau mày rồi lại thở hắt ra, cậu cũng đã lường được tình huống hiện tại bây giờ. Có điều nhìn phản ứng của hắn như vậy, chẳng hiểu sao lại có chút buồn cười, cậu chỉ cái ghế đối diện mình ra hiệu hắn ngồi, nhún vai, \”Tôi dùng dược giảm tuổi.\”

Ôi chao, xem đi hắn nghĩ đúng rồi!

Tom Riddle ngồi xuống ghế, trầm ngâm một lúc chợt nói, \”Anh tìm được người kia của mình rồi sao?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.