Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Mưa vẫn không tạnh. Cơn gió kiêu ngạo xuyên qua rừng cây hai bên đường, cuốn nhánh cây lắc lư.
Mưa như trút nước đập lên nóc chiếc Bentley, theo cửa xe chảy vào trong.
Dường như xe đã mất một phần chức năng vốn dĩ, để mưa sa gió rét xâm nhập, víu cổ áo người ta chui vào.
Thương Hành ôm eo Ôn Duệ Quân nhét người vào ghế phó lái, hơi ấm trong xe sớm đã tan gần hết bởi gió lạnh ẩm ướt lùa qua khe hở, mặc dù cửa xe đã đóng lại nhưng cái lạnh thấu xương vẫn tràn ngập không gian chật hẹp.
Động cơ khởi động, nước bên ngoài kính chắn gió bốc hơi thành lớp sương mỏng trên đầu xe, tan biến trong nháy mắt
Thương Hành xem gương chiếu hậu bên trái, xe Dung Trí vẫn đậu tại chỗ cũ, ngày càng nhỏ trong tầm nhìn khi hai người dần xa, cuối cùng chỉ còn chút ánh sáng nhạt như có như không, hoàn toàn bị chìm trong đêm tối.
Vết máu đỏ sậm đọng trên tay lái, Thương Hành nhíu mày nhìn Ôn Duệ Quân đang dựa vào ghế, vẻ mặt người đàn ông mệt mỏi, vẫn cưỡng chế bản thân không chịu nhắm mắt lại mà nhìn hắn không thôi.
\”Thương Hành…….\”
Thương Hành tức khắc cắt lời anh: \”Tạm thời đừng nói gì cả. Em đưa anh đi bệnh viện.\”
Ôn Duệ Quân thong thả lắc đầu: \”Chỉ bị thương ngoài da, tới đằng trước quành về trang viên đi, lão Ngô sẽ kêu bác sĩ tư lại.\”
Thương Hành nhớ tới chuyện mình bắt gặp ở trang viên gia tộc họ Ôn, thoáng chút khó chịu nhướng đuôi lông mày, cao giọng: \”Chỗ nào chỉ bị thương ngoài da? Anh đường đường một tổng giám đốc lớn làm sao tự hành hạ mình thành cái dạng này? Ai không biết còn tưởng anh bị hồ ly tinh hút khô tinh khí!\”
Đã như vậy rồi còn đua xe trên đường cao tốc giữa trời mưa to.
Thương Hành càng nghĩ càng giận: \”May là tối nay không phát sinh sự cố tông đuôi xe, chỉ cần sơ sẩy chút thì anh cứ chờ đầu thai đi! Em cũng không thèm viếng mồ anh đâu!\”
Ôn Duệ Quân nhìn hắn hầm hừ, bất giác buồn cười, muốn giơ tay sờ mặt hắn, tay chân lại như rót chì, nâng lên được nửa chừng thì rơi xuống.
Đau đớn kích thích adrenalin, thần kinh rệu rã sau thời gian phấn khởi ngắn ngủi, thủy triều mệt mỏi và đau xót gấp bội phản phệ lại.
Cơ thể hao tổn vượt quá giới hạn giống như dây cung kéo căng đến tận cùng, làm Ôn Duệ Quân không còn chút sức lực, lòng bàn tay đau chết lặng từng cơn, Ôn Duệ Quân miễn cưỡng giật giật ngón tay, câu lấy vạt áo Thương Hành.
Nơi đó uống no nước mưa, xúc cảm ướt lạnh, vuốt cũng không thoải mái, nhưng trái tim treo lơ lửng trong lồng ngực anh trái lại rốt cuộc yên ổn.
\”Anh làm gì đó?\” Thương Hành chăm chăm nhìn thẳng con đường được đèn xe chiếu sáng, khóe mắt thì dừng trên vạt áo bị Ôn Duệ Quân nắm.
Ôn Duệ Quân cười nhẹ nhàng: \”Bắt được em.\”
Thương Hành: \”…\”
Anh gian nan hoạt động cái tay khác, hình như lục được một món đồ chơi, khóa kim loại treo trên ngón trỏ, thả xuống một con thú bông vải nỉ lông xù xù mini.