Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Tia sét lóe sáng một màu như tuyết rạch ngang tầng mây, màn mưa liên miên không dứt tựa chỉ bạc nối trời và đất như ẩn như hiện giữa sấm sét ầm ầm.
Một tiếng sấm nặng nề truyền từ chân trời cực xa xôi, âm u nổ vang bên tai Thương Hành.
\”Đi thôi.\” Hắn đi cạnh Dung Trí, mưa lớn như hạt đậu tích dọc theo tán dù chảy xuống, theo gió thổi vào cổ hắn, lạnh thấu xương.
Mãi đến khi ngồi lên ghế phó lái, Thương Hành vẫn im lặng như cũ, ánh mắt vẫn thâm thúy nhìn chăm chú vào chỗ sâu trong màn đêm như mực.
Dung Trí thò tay qua gài dây an toàn thay hắn, cổ tay bỗng dưng bị đối phương chụp lấy.
Anh kinh ngạc ngẩng đầu, ngón tay Thương Hành nắm rất mạnh, vầng trán thoáng chau: \”Phương Dương đang ở biệt thự nhà họ Ôn, chúng ta còn báo cái gì cảnh sát, chuyện này, em thấy không hợp lý lắm.\”
Dung Trí nhìn đôi mắt hắn: \”Phương Dương ở biệt thự nhà họ Ôn? Chẳng lẽ cậu ta ở cùng sếp Ôn?\”
Lông mày Thương Hành vì chữ nào đó mà xoắn lại, giơ tay muốn cởi dây an toàn: \”Em phải quay về hỏi cho rõ ràng.\”
\”Thương Hành!\” Dung Trí giữ chặt tay hắn, nhíu mi, \”Em đừng xúc động, nhỡ sếp Ôn có dính líu đến chuyện này thì sao? Chúng ta nên rời khỏi đây trước, trở về bàn bạc kỹ hơn.\”
\”Ơ? cậu Thương, mới đó mà các anh đã về nhanh vậy sao?\”
Hai người cùng quay đầu, bảo vệ của trang viên gia tộc họ Ôn đang đứng trước cửa xe, ông run cây dù đọng nước: \”Các anh mới tới mà? Giờ phải đi rồi? Thời tiết quỷ quái như hôm nay mà khách đến cũng không ít.\”
Thương Hành quay cửa kính xe xuống, nhẹ nhàng hỏi: \”Cậu chủ nhỏ nhà họ Phương cũng là khách do sếp Ôn các anh mời tới?\”
Bảo vệ mờ mịt gật gật đầu: \”Dạ hình như là vậy.\”
Thương Hành siết tay đang cầm chặt dây an toàn rồi lại buông, cuối cùng gật đầu, cười cười: \”Thì ra là thế.\”
Cửa sổ lần nữa đóng kín, Thương Hành hít sâu một hơi, ánh mắt nặng nề, nhìn về phía những hạt mưa màu vàng trên kính chắn gió bị đèn xe hắt lên: \”Chúng ta về đi.\”
Dung Trí tất nhiên không dị nghị, động cơ nổ vang hòa vào mưa to tầm tã, đèn pha tạo nên một luồng sáng mơ hồ giữa màn đêm.
Trong gương chiếu hậu, cổng trang viên gia tộc nhà họ Ôn ngày càng xa, sau cùng bị đêm tối nuốt chửng, rốt cuộc biến mất khỏi tầm mắt.
***
Trang viên gia tộc họ ôn tọa lạc giữa sườn đồi núi Trường Du, đường xuống núi có một ngã rẽ đổ về hai phía, một cái nối tới ngoại ô, còn lại hướng vào trung tâm thành phố.
Dung Trí lái xe tiến về đại lộ trung tâm thành phố, đêm mưa khó đi nên tốc độ xe không nhanh, đèn đường hai bên đứng dưới tiếng sấm trong mưa to tựa như hai hàng binh lính lặng lẽ.
Thương Hành dựa lưng vào ghế ngồi, lẳng lặng ngắm màu đen tối tăm ngoài cửa sổ, lông mi hơi rũ, không biết đang suy nghĩ gì.