Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Thời tiết mùa xuân se lạnh, gió sương đùa giỡn cành cây khô trơ trọi, vài phiến lá còn sót lại bị cuốn rụng rơi.
Cuộc họp cổ đông Hoài Mộng kéo dài cả buổi chiều cuối cùng cũng kết thúc, khi Thương Hành phong trần mệt mỏi chạy về công ty thì đã qua tám giờ.
Phố tài chính sáng trưng đèn đuốc, cái lạnh thấu xương khi trời đổ mưa ngấm trong không khí.
Người người rụt cổ vào áo khoác dày nặng, vội vã bước chân. Mấy cây dù không đỡ nổi nước mưa, càng không chống chọi được cơn gió lạnh lẽo rít gào.
Đèn bên trong công ty đã tắt hơn phân nửa, phần lớn nhân viên đều tan tầm về nhà, ngược lại văn phòng bộ phận pháp vụ của Dung Trí vẫn còn sáng.
Máy điều hòa trung ương mở ổn định ở mức hai mươi độ, Thương Hành cởi áo khoác bị dính mưa ẩm ướt vắt nơi khuỷu tay, gõ vang cửa văn phòng pháp vụ: \”Dung Trí, anh kêu có chuyện gấp cần gặp mặt em nói chuyện? Là gì vậy?\”
Dung Trí đang vùi đầu xử lý văn kiện, ngẩng lên thấy cả người hắn ướt mưa lại mệt mỏi thì nhíu nhíu mày: \”Em đội mưa đến hả? Đáng ra anh nên đón em.\”
Anh đứng dậy lấy một cái khăn lông mới tinh cho hắn, đoạn rót thêm ly cà phê nóng đặt lên bàn.
\”Không sao.\” Thương Hành kéo ghế dựa trước bàn làm việc rồi ngồi xuống, tùy tiện phẩy phẩy nước mưa trên bả vai, \”Đến cùng là chuyện gấp gì? Hồi nữa em còn có việc.\”
Dung Trí ngừng tay, đoạn thả máy tính bảng xuống trước mặt hắn, nhấn nút phát: \”Em xem cái này một chút. Người anh sai đi theo dõi Phương Dương ghi được. Một người khác trong đó, nhìn thân hình thì chắc là ba nuôi của em.\”
Thương Hành sững sờ, lông mày của hắn vặn chặt từng chút theo hình ảnh mờ ảo biến đổi, sắc mặt chuyển sang nghiêm túc: \”Chuyện khi nào?\”
\”Xế chiều hôm nay.\” Dung Trí lại lấy một tập tư liệu đã qua sửa sang để trước mặt hắn và mở ra, \”Anh chỉnh lý tình báo thu thập được trong mấy ngày nay một phen, dạo gần đây cả gia đình ba mẹ nuôi em xác thực vẫn luôn nhận được tiền hỗ trợ từ Phương Dương, hơn nữa còn là con số không nhỏ.\”
\”Anh hoài nghi hai người có loại quan hệ không muốn người khác biết, theo đó anh tra được phòng khám chỗ em được sinh ra, thật không ngờ, có một sản phụ họ Phương cũng vượt cạn cùng lúc cùng nơi.\”
\”Vị sản phụ năm ấy chính là phu nhân chủ tịch tập đoàn nhà họ Phương.\”
\”Kết hợp với ngoại hình, tuổi tác của em, so sánh cùng Phương Nhạc, cậu con trai trưởng nhà họ Phương đã qua đời mấy năm trước thì anh nghi ngờ em mới đúng là con thứ của nhà họ, mà Phương Dương chính là con ruột của ba nuôi em.\”
\”E rằng Phương Dương bởi vì biết chuyện này nên vẫn luôn ghim em. Em còn nhớ đêm tiệc từ thiện Weiss, anh từng dặn em phải đề phòng Phương Dương?\”
Thương Hành giương mắt nhìn anh: \”Nhớ chứ, khi đó anh nghe được gì rồi?\”
Dung Trí gật đầu: \”Anh vô tình thấy cậu ta đứng trên ban công gọi điện với ai đó, mặc dù không nghe rõ cụ thể đang nói gì, nhưng láng máng nghe được tên em.\”