Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Ánh sáng trắng lóa lấp lóe nổ vang trước mắt, rõ ràng là phòng họp lặng yên không hề có một tiếng động, song Phương Dương cứ như nghe thấy tiếng mọi người làm càn cười nhạo văng vẳng bên tai không dứt.
Lồng ngực cậu chập trùng kịch liệt, tầm nhìn mờ mịt xẹt qua biểu cảm của mọi người tại đây hoặc lạnh lùng hoặc châm chọc, tạm dừng giây lát trên gương mặt Cố Lẫm, cuối cùng đáp lên người Thương Hành, giọng nói khô khốc đến giống như bị ngọn lửa liếm qua: \”Cậu… Hai người bắt tay lừa tôi sập bẫy?!\”
Thương Hành chẳng nói đúng sai mà chỉ cười cười: \”Thương trường như chiến trường, kẻ địch hôm qua, bạn hữu hôm nay, sếp Phương cũng đâu phải trẻ lên ba, chưa kể, chúng ta đều là công ty tuân thủ pháp luật, coi như sập bẫy, cũng là bản thân cam tâm tình nguyện đặt chân vào, bẫy mới sập được, anh nói có phải không, sếp Phương?\”
Da mặt Phương Dương co giật, đôi môi run rẩy không còn lời nào để nói.
Thời gian dài ngủ đông và thoái nhượng, giờ khắc này rốt cuộc cháy nhà ra mặt chuột, Thương Hành nhìn mọi người chung quanh, thong thả ung dung mở miệng: \”Từ hôm nay trở đi, nơi này do tôi quyết định. Mời quý vị cho ý kiến?\”
Mọi người ở đây hai mặt nhìn nhau, không ai lên tiếng phản đối, toàn là lão làng trong giới kinh doanh, chỉ có người mang đến lợi ích mới có thể ngồi vững vàng trên vị trí lãnh đạo.
Thương Hành trỏ trỏ một chiếc ghế trống bên trái: \”Sếp Phương vất vả rồi, về sau từ nhiệm chức tổng giám đốc rồi, anh có thể nghỉ ngơi thật tốt, không cần mệt nhọc như vậy nữa.\”
Mắt Phương Dương tối sầm, gắt gao nhìn chằm chằm Thương Hành, nghiến răng nghiến lợi: \”Thương Hành, cậu dựa vào đâu mà cướp công ty của tôi? Tôi sẽ không để yên!\”
Thương Hành đứng dậy khỏi ghế dựa, chậm rãi bước tới bên cạnh anh, nhẹ giọng trả lời: \”Chuyện hôm nay đơn giản là thu chút lợi tức cho việc anh hạ độc thủ với tôi trong đêm tiệc từ thiện ngày đó mà thôi.\”
Phương Dương tái mặt: \”Cậu có chứng cớ gì?\”
Thương Hành lắc đầu: \”Tôi không có chứng cớ, mà tôi dụ anh vào tròng, anh có chứng cớ sao?\”
Khuôn mặt Phương Dương lập tức đỏ lên: \”Cậu—–\”
Thương Hành mỉ tỉ quan sát thần sắc đối phương, thấy lửa tàn bèn hỏi nhỏ: \”Có chuyện tôi muốn nhờ anh chỉ bảo cho, anh và gia đình ba mẹ nuôi của tôi âm thầm giao dịch gì với nhau thế?\”
Nếu như nói Phương Dương vừa nãy là phẫn nộ thì nghe xong lời này, đồng tử cậu đột ngột co rút, sa vào một loại kinh hoảng, sắc hồng hào trên môi lặn từng chút một, khuôn mặt bợt bạt như giấy vàng.
\”Cậu biết gì rồi?!\”
Ánh mắt Thương Hành vi diệu, híp lại: \”Tôi nên biết cái gì?\”
Phương Dương nhất thời khẩn trương, bấy giờ mới phát giác mình buột miệng, ảo não dời đường nhìn. Song, nhờ vẻ mặt của cậu, Thương Hành càng khẳng định suy đoán lúc trước.