[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên – 65- Ngược gió trở mình – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên - 65- Ngược gió trở mình

Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên

Dung Trí bỗng nhiên quay phắt lại, Ôn Duệ Quân đút một tay trong túi áo ba-đờ-xuy, nhìn anh bằng loại ánh mắt thương hại mà bình tĩnh.

Ôn Duệ Quân từ tốn bước đến trước mặt Thương Hành, xách vali hộ hắn: \”Đi thôi, xe chờ ở dưới, anh đưa em đi.\”

Anh kéo tay Thương Hành, dùng lực chầm chậm nhưng kiên định, Dung Trí bị ép bắt trúng khoảng không, bàn tay nắm hụt cứng giữa không trung, tầm mắt vẫn vững vàng chăm chú đặt trên người Thương Hành.

\”Dung Trí…\” Thương Hành nhất thời không biết mở miệng sao cho phải, dường như nói gì cũng lúng túng.

Hắn suy nghĩ một chút, cuối cùng chỉ buông câu: \”Cảm ơn anh đã vươn tay giúp đỡ em khi đó, mà chuyện này và chuyện kia là hai cái khác nhau…\”

\”Đừng nói nữa.\” Dung Trí thất vọng rũ mắt, hít sâu một hơi, miễn cưỡng cười cười, \”Chúc em dời sang chỗ mới tốt hơn, anh sẽ không tiễn em.\”

Dừng một chút, anh tiếp tục: \”Anh nói, anh sẽ lùi bước về sau, nếu như em mong muốn.\”

Đèn hành lang rọi ánh sáng tái nhợt từ đỉnh đầu anh xuống áo sơ mi mỏng manh trên người, anh gần như bị ép thành một tờ giấy trắng, dưới chân hẫng như thoát lực, nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, trong lòng như bị một ngọn núi đè ép, nặng đến độ thở không ra hơi.

Một lúc lâu sau, anh nhắm mắt lại, nắm tay bên hông co chặt rồi buông lỏng.

———- Không sao, chắc chắn là Ôn Duệ Quân đầu độc em, anh lại tha thứ cho em lần nữa vậy.

Một lần cuối cùng.

***

\”Số mười tám tòa số ba đường số hai mươi ba khu Kim Linh, Chiêu Dương.\” Thương Hành ngồi ở ghế sau, đọc chuỗi địa chỉ cho thư ký Ngô.

Đó là căn nhà hắn mới mua, khu biệt thự với điều kiện chung quanh thuộc hạng số một số hai.

Đôi mắt Ôn Duệ Quân lộ vẻ tiếc nuối: \”Cần gì phiền phức thế, trang viên nhà anh còn nhiều phòng trống, Nhiễm Nhiễm than thở nhà cửa quạnh quẽ tối ngày.\”

\”Quạnh quẽ? Nhà anh nhiều người giúp việc như vậy, em thấy anh hiểu lầm quạnh quẽ rồi.\” Thương Hành lười biếng ngả vào lưng ghế, liếc chéo qua góc nghiêng của Ôn Duệ Quân.

Hắn thò tay tóm chặt cà-vạt Ôn Duệ Quân, kéo kéo, kề sát lại hỏi: \”Biết sao em chọn căn đó không?\”

Ôn Duệ Quân nắm chặt tay hắn, bao gọn nó bằng đôi tay mình : \”Môi trường khu đó đúng là cao cấp nhất, an ninh và riêng tư đều rất tốt, chỉ hơi nhỏ.\”

\”Không không không.\” Thương Hành nhếch mép: \”Bởi vì gần công ty, sáng sớm có thể ngủ thêm một hồi. Lái xe từ nhà anh mất những một giờ.\”

Ôn Duệ Quân: \”…\”

Anh lặng im chốc lát, đoạn chậm rì rì mở miệng: \”Thật ra nếu nói nhanh thì anh đến phố tài chính nhanh hơn.\”

Thương Hành: \”?\”

Ôn Duệ Quân khẽ mỉm cười, ngoắc ngoắc ngón tay với hắn: \”Muốn biết hửm? Đưa lỗ tai qua đây.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.