Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Mưa to đã dần dần tạnh tự bao giờ, mây đen dày nặng bị thổi về phương xa, ánh trăng rọi thẳng xuống nhân gian, thấm qua cửa sổ sát đất, ôn nhu chảy xuôi đến một góc thảm.
Phòng ngủ chỉ mở trản đèn sàn trong góc tường, mành hạt thủy tinh buông xuống từ chụp đèn chiết xạ ra ánh sáng lẫn vui thích ái muội mỏng manh.
Giường lớn giữa phòng ngủ chính, gối màu trắng tuyết cũng nhuốm sắc cam ấm, bên trái hơi lõm, nhận hai bóng dáng chồng lên nhau.
Đôi cánh tay chống hai bên mặt Ôn Duệ Quân, Thương Hành thong thả cúi người, nhìn chằm chằm anh.
Chóp mũi cách đối phương khoảng một xen-ti-mét, hơi thở ấm áp hôn lên gò má hắn, Ôn Duệ Quân thậm chí hơi nâng cằm lên, hệt như giây tiếp theo sẽ lập tức nghênh đón thân mật thể xác.
Nhưng Thương Hành đúng lúc ngừng lại tại một xen-ti-mét này, môi khẽ nhúc nhích, hừ thật nhỏ: \”Anh Ôn hư quá, suy yếu thành như vậy rồi, loại thời điểm này còn không quên lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ em?\”
Lồng ngực Ôn Duệ Quân rung rung cười ra tiếng: \”Là lời tận đáy lòng.\”
\”Lời tận đáy lòng cái gì, em không thèm tin đâu.\” Thương Hành bĩu môi, học giọng điệu của anh, kéo dài giọng một cách kỳ quái lạ lùng, \”\’cậu muốn gì tôi sẽ thay cậu thực hiện từng cái một\’, chậc chậc….\”
Ôn Duệ Quân bị cơn ghen ngầm của hắn chọc cười, giơ tay muốn sờ mặt hắn, nhưng bị Thương Hành chụp như chụp ruồi rồi bóc khỏi lưng, cố định cổ tay anh vào gối đầu mềm mại.
Ngón trỏ Thương Hành chọc chọc vào lòng bàn tay Ôn Duệ Quân đương nắm hờ, cách lớp băng gạc kín mít, mơn trớn chỗ bị thương cực nhẹ cực chậm, năm ngón tay tê ngứa liền tâm, Ôn Duệ Quân nhịn không được giật giật ngón tay.
Anh khẽ nhúc nhích ánh mắt, đôi môi chợt mở rồi khép, trông như muốn nói lại thôi, nghĩ ngợi chốc lát, cuối cùng mở miệng: \”Thực tình, nếu nói tiếp có lẽ em không tin, lại cho rằng anh đang dỗ ngọt em.\”
\”Câu nói kia không phải do anh suy nghĩ cặn kẽ hoặc cố tình lấy lòng, mà trong nháy mắt khi ở tình cảnh đó, những lời đấy bỗng hiện lên trong đầu anh, cũng không rõ vì sao, cứ thế buột miệng thốt ra.\”
Thương Hành sửng sốt, chợt âm thầm nhíu mày, đây tính là gì? Chẳng lẽ là giới hạn kiềm chế của thế giới này?
Tuy đại bộ phận cốt truyện đều thay đổi, nhưng phim điện ảnh hắn đầu tư nên nổi tiếng đã nổi tiếng, những người qua đường làm nền cho nhân vật pháo hôi như Triệu Vũ Sanh cũng đến kết cục chẳng hay ho.
Thương Hành đột nhiên hơi hối hận, lúc trước không đọc phần kết nguyên tác đàng hoàng, cũng không biết về sau còn phát sinh chuyện gì.
Hắn đương rối rắm bởi tương lai không xác định, sự ướt át mềm mại đã dừng bên khóe môi, hơi thở nóng rực dính nhớp áp sát, như lông vũ phất qua gò má.
Thương Hành bị cằm anh cọ tới phát ngứa, hừ hừ bảo: \”Em còn giấc mộng làm người đàn ông giàu sang đây, sao còn chưa thấy anh thay em thực hiện một chút?\”