[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên – 62 – Giẫm đạp và phản kích – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên - 62 - Giẫm đạp và phản kích

Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên

Im lặng là màn giằng co gay go và bế tắc nhất.

\”Tại sao đột nhiên muốn đòi lại giấy nợ?\” Không biết qua bao lâu, Cố Lẫm rốt cuộc rầu rĩ nghẹn ra một câu.

Rõ ràng hết thảy đều đang tốt đẹp.

Cố Lẫm ngồi trong xe, kẹt cứng giữa đường chính dẫn đến phố tài chính, chung quanh xe cộ đông nườm nượp ồn ào, tiếng còi thiếu kiên nhẫn, tiếng động cơ nổ vang đan dệt cùng âm thanh quảng cáo ầm ĩ ở hai bên đường.

Ngón tay anh bóp mạnh vô-lăng đến nỗi chuyển màu trắng bợt, trên ghế phó lái bên cạnh là một bó hoa hồng đã được tỉ mỉ cắt bỏ hết gai nhọn.

Khó khăn lắm anh mới hạ quyết tâm, lần này thôi viện cớ vụng về đại loại như \”Quá nặng\” nữa, nào ngờ Thương Hành đánh đòn cảnh tỉnh* khiến anh không kịp trở tay.

Cố Lẫm ngơ ngác nhìn về phía trước, chỗ giao lộ là một dải đèn đỏ miên man, dòng xe cộ tuyệt vọng kéo dài chẳng thấy được điểm cuối.

Thương Hành cũng không biết Cố Lẫm đang trên đường tới, hắn cười cười: \”Chẳng lẽ sếp Cố vẫn luôn đợi lợi nhuận cuồn cuộn thêm à?\”

Giọng Cố Lẫm càng ngày càng gấp gáp: \”Cậu rõ tôi không có ý này.\”

\”Cậu biết tôi muốn nói gì.\”

Đôi môi Cố Lẫm khẽ run, không gian nhỏ hẹp trong xe ngăn cách hết thảy ồn ào ở bên ngoài, thế giới chỉ còn lại luống cuống và vắng lặng.

Anh như người cô đơn bị chặn trong xe, đầu váng mắt hoa, tim như bị kim đâm một lỗ nhỏ, mọi thứ thoát hết ra ngoài chỉ chừa lại sự trống vắng.

Thương Hành lẳng lặng thở dài trong lòng, gác bút, đổi tay cầm ống nghe, chau hai đầu lông mày: \”Sếp Cố… Tôi nhớ rằng, trước đây anh cực kỳ ghét bỏ dính líu đến tôi mà?\”

Cố Lẫm chẳng đáp một lời, chỉ là hít thở càng thêm nặng nề.

Thương Hành quăng bút, thả lỏng thân thể dựa sâu vào lưng ghế, châm chước tìm từ, chậm rãi nói: \”Mỗi người chúng ta nắm giữ vận mệnh khác nhau, anh không nhất thiết phải theo con đường cũ như nguyên tác, đây không phải kết quả anh mong muốn đó sao?\”

Đầu dây bên kia truyền tới một âm tiết trầm thấp mà ngắn ngủi, Cố Lẫm cười tự giễu: \”Có phải cậu đang thầm cười tôi không?\”

Thương Hành lập tức đáp: \”Tôi không.\”

Cố Lẫm: \”Cậu có.\”

Thương Hành nhức đầu mà nặn nặn mi tâm.

Cố Lẫm: \”Cậu không cảm thấy mình rất quá đáng sao?\”

Thương Hành ngơ ngác không hiểu gì cả: \”Tôi quá đáng chỗ nào?\”

Giọng Cố Lẫm hơi nâng cao, tựa hồ rốt cuộc tìm được chỗ dựa cho lòng tự trọng đang tràn ngập nguy cơ của chính mình: \”Cậu mà không quá quắt ư? Cậu bỗng dưng xuất hiện trước mặt tôi, để tôi thấy một lối khác, vẫn luôn cho tôi hy vọng, bây giờ lại muốn nhẹ nhàng lui thân? Nào có dễ dàng như vậy!\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.