Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Sau khi tiếp cuộc điện thoại kia của Thương Hành, Cố Lẫm dừng xe trước cửa cao ốc nơi công ty Chúng Sinh đặt trụ sở.
Anh ngồi trong xe nhìn chăm chú điện thoại mà ngơ ngẩn cả người, vừa không dám lên lầu tìm Thương Hành tính sổ, cũng không cam lòng cứ thế bỏ đi.
Bó hoa hồng ở ghế phó lái nhận hết thảy lạnh nhạt, bị chủ nhân suy xét xem nên ném vào thùng rác bằng tư thế gì mới không để lộ bản thân chật vật.
Không biết qua bao lâu, điện thoại đột nhiên rung dữ dội, Cố Lẫm nhìn thông báo trên màn hình, hít thở sâu ba hồi mới nhét con tim đập tưng bừng về lại trong khoang ngực.
Cố Lẫm cật lực khống chế giọng mình, thoáng hạ thấp xuống, để nghe vững vàng như thể nắm giữ tất cả trong lòng bàn tay: \”Thương Hành? Sao nữa? Tôi đang bận, cậu nói ngắn gọn thôi.\”
Đầu bên kia dừng một chút, giọng nói dẫn theo vui cười của Thương Hành mới truyền sang: \”Đang bận gì đó sếp Cố? Tôi có việc muốn tìm anh thương lượng, có tiện gặp tôi không?\”
\”Cậu muốn gặp tôi?\” Cố Lẫm lẳng lặng vểnh vểnh khóe môi, nháy mắt giãn vầng trán nhăn sâu, tiện tay đùa nghịch cánh hoa hồng mềm mại, thanh âm nhẹ nhàng hơn không ít: \”Tôi đang họp, sẽ cố gắng kết thúc sớm rồi qua đón cậu.\”
Thương Hành cười hai tiếng trầm thấp: \”Không cần phiền anh, tôi tự đi được rồi.\”
Cố Lẫm hoảng hốt trong lòng, anh cũng đâu ở công ty: \”Cậu đừng có qua, bên tôi xong rồi, tôi lập tức —–\”
Cửa xe đột ngột vang lên tiếng gõ, ngoài cửa sổ nhiều thêm một cái bóng, Cố Lẫm ngạc nhiên quay đầu lại, đã thấy Thương Hành trưng gương mặt tươi cười chọc người ta tức chết, cách cửa sổ bốn mắt nhìn nhau với hắn.
\”À ha, sếp Cố, anh tới nhanh ghê ta.\”
Cố Lẫm: \”…\”
Thương Hành tràn đầy hứng thú ngắm gương mặt Cố Lẫm biến sắc liên tục, từ cứng ngắc đến luống cuống, lại như ngỡ ngàng một thoáng, cuối cùng mảng hồng do thẹn quá thành giận men lên vành tai.
Biết anh lâu như vậy rồi nhưng vẫn là lần đầu tiên phát hiện, hóa ra biểu cảm trên mặt Cố Lẫm cũng cũng có thời khắc phong phú đến thế.
Thương Hành hơi buồn cười: \”Sếp Cố, tới cũng đã tới, sao không lên lầu ngồi chút?\”
Cố Lẫm quyết định cưỡng bách chính mình lãng quên khúc nhạc dạo lúng túng ban nãy, mặt lạnh mở cửa bên ghế phó lái: \”Lên xe!\”
Thương Hành biết nghe lời phải, thuận tay dời bó hoa trên đó ra ghế sau.
Cố Lẫm liếc mắt chuyên chú theo dõi hành động của hắn, mím môi rồi khởi động xe, lái đi.
Lại một cái đèn đỏ, xe tạm dừng, trầm mặc lạ lùng tràn ngập trong khoang xe chật hẹp.
\”Sếp Cố, anh…\”
Thương Hành mới mở miệng là bị Cố Lẫm ngắt ngang, thần sắc căng thẳng của anh rốt cuộc nứt vỡ, nước sơn tỉ mỉ áo lên bất lực bong tróc từng mảng, bộc lộ nội tâm không muốn ai biết.