Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Ánh trăng mông lung chìm nổi giữa không gian nội thất mờ tối, Ôn Duệ Quân vây Thương Hành vào góc tường, hai người đối diện nhau, mặt nghiêng nửa sáng nửa tối dưới ánh trăng ám muội.
Lúc này, mùi gỗ đàn hương trắng bị dòng nước làm loãng hóa thành mùi thơm cực kỳ nhạt nghiêm mật bao quanh Thương Hành.
Đây là hơi thở thuộc về riêng Ôn Duệ Quân, ngày thường yên tĩnh ung dung thản nhiên ngủ đông, giờ đây theo dục vọng thoát khỏi kiềm chế của chủ nhân, chợt giống như sức hấp dẫn cực giàu tính công kích rục rà rục rịch sau khi được gỡ bỏ lệnh cấm, xông khắp mọi nơi tìm kiếm sơ hở của con mồi.
Nhìn kỹ sẽ thấy khóe mắt Ôn Duệ Quân đong đầy vui cười lại phảng phất phong tình đã thích còn ngại ngùng muốn chối.
Chóp mũi anh khẽ cọ chóp mũi Thương Hành, bàn tay nâng mặt hắn, lòng bàn tay nóng rực xoa xoa qua lại giữa hai má và cổ hắn.
\”Anh muốn hôn chỗ này… Có được không?\” Ôn Duệ Quân bướng bỉnh nhắc lại ý kiến mình trưng cầu, giọng anh dịu dàng, không còn cứng rắn như hai lần trước.
Đôi môi Thương Hành giật giật, không gật đầu cũng không hiện sắc bài xích, chỉ lưỡng lự chau mày.
Nếu đối phương mạnh bạo, hắn có nhiều cách thức để trị anh, mà khi Ôn Duệ Quân cẩn thận từng ly từng tí, trân trọng lặp đi lặp lại hỏi một cái hôn, Thương Hành trái lại rơi vào cảnh hoàn toàn bó tay bất lực.
Ôn Duệ Quân không ngừng thăm dò giới hạn cuối cùng của hắn, dùng động tác tinh tế nhất và giọng nói mềm nhẹ nhất từng chút tăng binh hướng tới tiền phương đã sốt ruột, kiên quyết quấy rầy công chiếm phòng tuyến.
Ngón tay nhẹ nhàng miết qua khóe môi Ôn Duệ Quân, ánh mắt Thương Hành nặng nề theo dõi anh, bên tai toàn là tiếng hít thở ngày một nặng nề hơn.
Hắn chưa từng thấy một người đàn ông có thể đem quân tử đoan chính và ham muốn cám dỗ thuyết minh trên cùng một gương mặt theo cách hoàn mỹ như vậy.
Xao động xa lạ thức tỉnh trong người, lao nhanh trong máu huyết và tế bào, cũng rất lâu rồi hắn chưa lĩnh hội cảm giác kích động đến thế.
Ôn Duệ Quân kiêu ngạo với khí tràng hùng hổ dọa người từng đứng bên cửa sổ kiểu Pháp tại tầng đỉnh tòa tháp Song tử quan sát hắn giờ đây đã cúi đầu trước mặt hắn, lẳng lặng nhân nhượng, trăm phương ngàn kế dụ dỗ, mạnh mẽ xông vào thế giới của hắn.
Cường thế không đáng sợ, mê hoặc cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là cường thế bọc lấy tôn trọng, mê hoặc bóc ra là chân thành.
Dù cho thần tiên tâm như bàn thạch cũng phải vì đó mà nhớ trần tục.
Ôn Duệ Quân dính sát vào làm hơi thở nóng bỏng nhào tới khóe môi hắn: \”Thương Hành… sếp Thương… cậu Thương….\”
Kêu gọi nhẹ như nỉ non, trầm thấp lại khàn khàn, mỗi một âm tiết đều giống như vuốt mèo cào ở trong lòng.
Khoảnh khắc nghe đến xưng hô thứ ba, lý trí căng như dây đàn của Thương Hành rốt cuộc bị Ôn Duệ Quân chăm chỉ không ngừng cố chấp gảy cho đứt đoạn!