Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Ánh trăng mông lung rọi qua bệ cửa sổ, biến thành tấm thảm màu bạc trải lên hành lang yên tĩnh.
Lối đi chật hẹp tràn ngập khói thuốc súng tế nhị vô hình.
Dung Trí nhìn chằm chằm Thương Hành, da dẻ anh trắng xanh đối lập với đôi đồng tử đen láy, mạch máu màu xanh nhạt thấp thoáng trên quả đấm nắm chặt nổi cộm khớp xương.
Anh ước ao nghe thấy câu phủ nhận, rồi đôi mắt dần tối đi theo vẻ ngập ngừng của Thương Hành. Dung Trí cắn môi dưới, cuối cùng miễn cưỡng cười cười: \”Nghỉ sớm chút nhé.\”
Thương Hành đẩy mạnh Ôn Duệ Quân ở cửa vào phòng, gật gật đầu với Dung Trí: \”Anh cũng vậy.\”
Cánh cửa lạch cạch đóng lại, triệt để ngăn cách tầm mắt Dung Trí.
Anh khoanh tay đi tới đi lui tại hành lang một hồi, thân thể cảm giác được gió lùa mát mẻ bởi áo sơ mi hơi mỏng manh, mà anh có siết chặt đôi tay hơn nữa thì cũng không nhận được chút hơi ấm nào.
Dung Trí lặng yên đóng cửa lại, đèn đuốc sáng choang chiếu rõ các bức ảnh được đính ngổn ngang trên tường phòng làm việc.
Ba mẹ nuôi Thương Hành bị gạch dấu chéo màu đen, Lâm Dư Tình cũng có ký hiệu tương tự, Cố Lẫm là hai dấu, mà Phương Dương thì lại là một cái xiên to lớn.
Dung Trí nhìn chằm chằm tấm hình Ôn Duệ Quân, sau đó cầm bút vạch lên ba dấu.
Ngòi bút di động trên tường ảnh, cuối cùng dừng lại trước bức hình Thương Hành ở chính giữa, ngón tay Dung Trí nhẹ nhàng mơn trớn mặt hắn, đoạn gỡ ảnh xuống, cúi đầu đặt lên đó một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.
Màn hình điện thoại trên bàn lập lòe đèn báo tin nhắn, Dung Trí liếc mắt, ra là thông báo chuyển khoản, Thương Hành gửi trước ba tháng tiền thuê nhà.
Lần trước Thương Hành chuyển khoản cho nửa năm, bây giờ xem ra, nhiều lắm hắn cũng chỉ ở thêm ba tháng rồi dời đi…
Đôi mắt Dung Trí ảm đạm, nhưng chỉ chốc lát sau anh đã điềm nhiên cất giấu hết những cảm xúc dư thừa, mở máy tính xách tay lên, viết một bức thư điện tử ngắn và gửi cho mọi đại lý bất động sản dưới danh nghĩa công ty của cha mình.
Làm xong tất cả những thứ này, Dung Trí tắt đèn rồi đốt điếu thuốc trong bóng tối chỉ có ánh trăng đổ lên sàn nhà bên cửa sổ. Anh thảnh thơi dựa vào ghế bành, một tay chống má, lẳng lặng đối diện với vách tường ảnh.
***
\”Đây là căn hộ cậu đang ở à?\”
Ôn Duệ Quân cởi áo khoác vắt lên khuỷu tay, nhàn nhã đi vòng quanh tham quan nội thất, nhưng đáng tiếc diện tích căn hộ độc thân giản dị chỉ vẻn vẹn một trăm mét vuông, chẳng quá vài bước anh đã dạo hết toàn bộ.
Tạp chí và báo rải rải ở bộ sô-pha phòng khách, cốc cà phê lạnh ngắt trên bàn, góc chăn lật lên trong phòng ngủ, phòng bếp trông như chưa bao giờ có mùi khói lửa, ngay cả cái ly và bàn chải đánh răng trên giá trước tấm gương trong phòng tắm cũng không được bỏ qua, hết thảy bị thu hết vào đôi mắt anh.