Tôi chỉ muốn cậu ở bên tôi thôi
Đêm đã khuya, mây trời tản bớt, ánh sao trong sáng êm ái phủ xuống đất bằng.
Pháo hoa năm mới lụi dần, trang viên gia tộc họ Ôn lại chìm vào tĩnh lặng.
Ôn Nhiễm Nhiễm và Ôn Thịnh Tề bị đuổi về phòng ngủ, trước khi lên lầu còn nháy mắt với anh hai và Thương Hành kèm theo nụ cười gian xảo, cũng không biết đang mưu toan ý đồ xấu xa gì.
Bỗng chốc biệt thự to lớn chỉ sót lại hai người Ôn Duệ Quân và Thương Hành còn hứng thú chuyện trò, chưa cảm thấy buồn ngủ.
Đêm khuya gió lộng, đường đi ở vườn hoa được rải kín sỏi đá, ánh đèn vàng nhạt uốn lượn trên lối nhỏ quanh co, rọi sáng từng vòng óng ánh nhẹ nhàng.
Bữa tối ăn nhiều quá, Ôn Duệ Quân khoác chiếc áo dáng dài, sóng vai cùng Thương Hành tản bộ trên con đường lát đá cuội để tiêu cơm.
Chung quanh yên ắng vô cùng, chỉ có tiếng bước chân đều đặn của hai người và giọng nói cười trầm thấp.
Tối này Thương Hành say rượu rồi ngủ mấy tiếng, bây giờ chẳng buồn ngủ chút nào, hắn thấy lối đi âm u đằng trước, cười hỏi: \”Anh Ôn giờ này còn chưa ngủ, muốn dẫn tôi đi đâu đây?\”
\”Thường ngày giờ này là lúc nghỉ ngơi, nhưng hôm nay thì khác.\” Gò má Ôn Duệ Quân bị ánh đèn màu cam chiếu cho mềm dịu hẳn, tặng Thương Hành một góc nghiêng lập thể tao nhã.
Thương Hành cười ghẹo: \”Khác chỗ nào? Chẳng lẽ là đặc biệt hơn vì tôi á?\”
Ôn Duệ Quân nghe vậy nở nụ cười, chẳng trả lời thẳng, trái lại chỉ chỉ một gốc đại thụ như cái dù khổng lồ trước mặt: \”Kìa.\”
Thương Hành nheo mắt nhìn theo, dưới ánh trăng mông lung và bóng cành cây chập chờn lay động trong gió, trên thân cây to lớn phải ba bốn người trưởng thành mới nối vòng tay mong ôm hết được gắn vào một chiếc cầu thang gỗ hình xoắn ốc cho phép một người leo lên.
Ngay chạc thân cây cổ thụ thấp thoáng bóng dáng một căn nhà gỗ chơ vơ.
Thương Hành bất chợt nổi hứng: \”Cái này là \’Khu vườn bí mật\’ của anh Ôn à?\”
\”Lên xem chút nhỉ?\”
Thương Hành gật gật đầu, một cơn gió lạnh cuốn vài chiếc lá khô còn sót trên ngọn cây thổi qua, hắn bỗng hắt hơi, Ôn Duệ Quân cởi áo khoác, tự nhiên choàng lên lưng hắn.
Nhiệt độ ấm áp xua tan khí lạnh quanh thân, Thương Hành ngẩn ra, ngẩng đầu thì Ôn Duệ Quân đã đặt chân lên cầu thang dẫn lên nhà cây.
\”Lại đây nào. Đang suy nghĩ gì đó?\”
Ngôi nhà trên cây đã nhiều tuổi rồi, bậc thang gỗ vang vọng tiếng cót két cót két theo từng bước chân đạp lên nó, càng lên cao bề ngang càng hẹp.
Thương Hành bám thân cây thô ráp, cắm đầu cắm cổ trèo, mãi tới khi lên tới đỉnh, gió đêm cũng lớn dần, thổi cho cành lá chung quanh lung lay lúc lắc kêu sàn sạt.
Một cánh tay bỗng vươn tới trước mặt, Thương Hành giương mắt, Ôn Duệ Quân nhẹ nhàng nắm chặt tay hắn: \”Chỗ này cao, coi chừng té.\”