[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên – 50 – Gia đình sum vầy – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên - 50 - Gia đình sum vầy

Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng

Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên

Người tôi quan tâm đều ở ngay bên cạnh, đó chính là hiện thực

Trang viên gia tộc họ Ôn tọa lạc ở sườn núi, dưới đêm sao lấp lánh, biệt thự khổng lồ được không gian sơn thủy vờn quanh tựa dã thú yên giấc nồng say giữa dòng chảy thời gian, vẫn mơ hồ thấy được những vết tích huy hoàng trong quá vãng.

Cửa sắt đúc hoa uy nghi tự động chạy sang hai bên, chiếc Bentley màu đen lái thẳng vào, dọc đường là khu vườn xanh um tươi tốt.

Đây là lần đầu Thương Hành vào trang viên nhà họ Ôn, mà tòa trang viên này tính đến nay cũng hiếm lắm mới nghênh đón khách lạ.

Gần đến tết, phần lớn người làm đã không còn ở lại, xe đậu ngay cửa, đèn từ phòng khách rọi sáng bậc thang bằng đá trước thềm, số ít giúp việc đứng thành hai hàng, đồng loạt khom người chào gia chủ vừa xuống xe, động tác chỉnh tề và đều như vắt tranh.

Thương Hành bị cảnh này làm chấn động tới mức câm nín, rõ ràng đâu quá ít người, mà thở cũng không phát ra chút âm thanh, tiếng gió đông vù vù trái lại càng thêm lớn, vẻ trang trọng và uy nghiêm khiến hắn không thoải mái, đột nhiên sinh cảm giác hoang đường như thể mình đang lạc vào những thước phim cũ của thế kỷ trước vậy.

Ôn Duệ Quân đi đằng trước, vừa qua khỏi cửa đã có người giúp việc nhận áo khoác trong tay anh, kế tiếp là ca-ra-vát, một người khác yên lặng mang dép đi trong nhà tới, nhỏ giọng báo rằng bếp đã chuẩn bị xong bữa khuya.

Thương Hành chậm hơn một bước, khuỷu tay chọc chọc Ôn Thịnh Tề đang ngáp liên hồi, meo meo hỏi: \”Bình thường nhà em cũng vậy à?\”

Ôn Thịnh Tề gật đầu rất đương nhiên: \”Không thì sao?\”

Thương Hành nhủ thầm, quả nhiên là gia đình quyền quý lâu đời.

Phòng khách được trang hoàng đượm đà phong cách cổ điển sang trọng mà tao nhã kiểu Trung Hoa.

Ôn Duệ Quân lên lầu thay quần áo, người giúp việc đưa Ôn Thịnh Tề và Thương Hành tới phòng ăn.

Chính giữa là bức bình phong bằng gỗ cẩm lai vàng cao từ trần tới sàn, trong sảnh có một chiếc bàn tròn làm từ gỗ gụ, trên bàn bày biện gọn gàng vài món ăn, ở giữa là một dĩa sủi cảo.

Ôn Nhiễm Nhiễm biết tối nay Thương Hành sẽ tới, đã chờ ở bàn ăn từ sớm, cái cổ ngóng dài thêm cả tấc, vừa thấy hắn thì đầu tiên là ngó chung quanh xác định anh hai không có mặt, mới ngọt ngào mở miệng kêu tiếng anh Thương.

Ôn Thịnh Tề ngồi vào ghế cạnh em gái, thừa lúc anh hai chưa tới, nhón viên sủi cảo nóng hổi đút vào miệng, ngọng ngọng tranh công với em: \”Sao? Anh ba không gạt em phải không, hứa được làm được, dẫn anh Thương về.\”

\”Anh mau ngồi xuống đây đi!\” Ôn Nhiễm Nhiễm ngoắc ngoắc tay với Thương Hành, đẩy hộp quà đã chuẩn bị kỹ càng qua trước mặt Thương Hành, ngượng ngùng xoa xoa bên hông ống quần, \”Cái đó, chuyện hôm tiệc tối, em chưa có cơ hội cảm ơn anh, quà này tặng anh, anh đừng chê nhé.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.