Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Cậu càng ngày càng càn rỡ rồi
Ánh sao sáng trên trời cao giữa màn đêm vô tận chiếu thẳng qua nóc nhà thủy tinh.
Cành lá kêu xào xạc trong gió, tiếng guitar dìu dặt trong nhà gỗ chậm rãi chảy trôi bên tai.
Thương Hành nằm nghiêng trên ghế, một tay gối đầu, ngắm Ôn Duệ Quân ngồi gảy đàn hết sức chuyên tâm ở đối diện.
Người đàn ông ấy mặc chiếc sơ mi đơn giản thoải mái, cửa tay áo kéo tận khuỷu tay, tóc bên thái dương ngày thường được chải vuốt tỉ mỉ, lúc này vài sợi ương bướng buông xuống, khiến anh vô thức nhướng đuôi lông mày.
Ôn Duệ Quân không biết chơi quá nhiều nhạc khúc, kỹ thuật cũng không tính là chuyên nghiệp, nhưng trông rất nghiêm túc và chăm chú, thỉnh thoảng liếc mắt mỉm cười, tinh tế đến là cực lỳ dịu dàng và khắc chế.
Chúng quấn quanh tiếng đàn động lòng người, tan giữa bóng đêm và ánh sao, mang tới bình yên và ấm áp.
Ngón tay chọc con cáo trắng hai đầu bằng nỉ được Ôn Nhiễm Nhiễm tặng, Thương Hành khép hờ mắt, thầm nghĩ, quả là một người đàn ông thú vị.
Hai người chuyện trò câu được câu chăng, chẳng biết qua bao lâu, tiếng đàn dần dần ngừng.
Ôn Duệ Quân đặt cây guitar lên bàn, bước đi không vang chút tiếng động mà đến bên cạnh ghế nằm, cúi người nhẹ giọng hỏi: \”Ngủ rồi à?\”
Thương Hành nhắm hai mắt, không trả lời.
Đôi tay Ôn Duệ Quân kéo kín áo khoác trước ngực hắn, nhẹ nhàng dời lên trên, quay đầu liếc mắt nhìn giường đơn trong góc, đang muốn ẵm hắn ——-
Anh còn chưa kịp đụng tới phần cổ kia, đột nhiên bị Thương Hành khống chế cổ tay!
Dưới ánh đèn màu cam ấm cúng, Thương Hành chớp chớp đôi mắt đen thẳm vừa mở to, ung dung từ tốn cười hỏi: \”Anh Ôn tính làm gì đó?\”
Lồng ngực Ôn Duệ Quân vọng ra hai tiếng cười khẽ: \”Sao nào? Không muốn ngủ giường hả?\”
Thương Hành trở mình bò dậy khỏi ghế, đầu tiên là sờ sờ tấm chăn lông cáo trắng như tuyết trên giường, cảm xúc mềm mại ấm áp khiến người ta yêu thích không muốn rời tay.
Hắn vừa mới nằm lên, đã thấy Ôn Duệ Quân chậm rãi dựa vào ghế nằm, hai tay ấp ngay bụng, thần sắc ôn hòa, tư thái nghiêm cẩn, tạo cảm giác trang trọng tựa mục sư nơi giáo đường.
Thương Hành kinh ngạc nhìn anh: \”Anh Ôn, không lẽ anh định ngủ ở đó à?\”
\”Kia là giường đơn.\” Ôn Duệ Quân quay đầu nhìn hắn, lớp ánh sáng màu cam mạ lên nửa bên mặt anh, làm dịu đường nét góc cạnh, càng tăng thêm vẻ lịch sự trang nhã.
Thương Hành nhích vào trong, chừa ra nửa bên giường, vỗ vỗ khoảng giường trống: \”Ghế nằm cứng lắm, cái giường này có thể chen được mà, đại một đêm đi, tổng giám đốc cao quý của tôi ơi.\”