Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Anh không thích em ở chung với Cố Lẫm, có được không?
Trên vòm sảnh tổ chức tiệc treo một chùm đèn pha lê hình hoa sen dài hai mét, vầng sáng huy hoàng rực rỡ hắt lên gương mặt hoan hỉ của mỗi một vị khách quý trên sàn nhảy.
Phần âm nhạc hôm nay được phụ trách bởi dàn nhạc trứ danh đến từ Vienna, nơi gắn liền với những màn trình diễn du dương làm bao người mê đắm.
Nhạc cụ tấu lên nhạc khúc trong trẻo, dìu dặt vang vọng bên tai khách khứa. Đám đông trong những bộ áo quần lung linh nhảy múa uyển chuyển trên sảnh, làn váy bung xòe lả lướt, dung sắc say lòng người.
\”….. Khiêu vũ là thông lệ, sau đó còn có buổi đấu giá từ thiện.\”
Trong sàn nhảy, Lâm Dư Tình nắm tay Thương Hành, chậm rãi từ tốn chuyển bước, hai người kề sát nhau, hơi thở ấm áp phả vào gò má đối phương khi nói chuyện, thanh âm trầm thấp tựa như thủ thỉ.
Tiếng nhạc tràn ngập lãng mạn và ngọt ngào, Lâm Dư Tình được thả vào bầu không khí này chẳng khác nào cá gặp nước, dễ dàng phối hợp ăn ý nhịp nhàng với Thương Hành.
\”Sao lại là anh nhảy bước nữ?\”
Thương Hành ôm eo anh, dẫn Lâm Dư Tình xoay tròn vài vòng, nói với vẻ đương nhiên: \”Tại em chỉ biết nhảy bước nam.\”
Lâm Dư Tình bất đắc dĩ nhếch miệng: \”Rồi rồi, em vui là được.\”
Chung quanh không phải nam thanh nữ tú mập mờ thì cũng là tình nhân vành tai và tóc mai chạm nhau, chốc lát lại có vài nghệ sĩ nổi danh của làng giải trí liếc mắt ẩn ý với Lâm Dư Tình, thấy anh có bạn nhảy thì lập tức đánh giá Thương Hành bằng ánh nhìn hoặc hiếu kỳ hoặc ghen tỵ.
Thương Hành nhìn một vòng, đoạn hỏi: \”Sao thầy Lâm không tìm các cô gái xinh đẹp và mấy anh chàng đẹp trai nhà mình thế, lôi kẻ ở tuyến mười tám như em ra làm lá chắn?\”
Lâm Dư Tình cười đáp: \”Trở thành tiêu điểm của đám đông không tốt sao? Chẳng phải em thích cái này nên mới đặt chân vào giới giải trí à?\”
\”Dĩ nhiên là không. Em muốn kiếm tiền.\” Thương Hành thành thực.
Lâm Dư Tình: \”Đã như vậy, em biết rõ em có cơ hội diễn bộ phim huyền nghi kia như nội dung đã được viết trong sách, rồi nhận giải người mới xuất sắc nhất, vì sao cố ý gọi điện nói với anh?\”
\”Rõ là cơ hội tốt để đạt cả danh lẫn lợi, cứ thế nhường cho anh à?\”
Thương Hành mím môi: \”Đó là vì muốn lừa anh tới giúp em hiện thực hóa tiên đoán. Em tự cho là bán tin tức ngon cho anh, ai ngờ anh sớm biết rồi, thông tin ấy thành vô dụng.\”
Hắn cười ngượng ngùng: \”Cứ như em chiếm món hời từ anh vậy.\”
Lâm Dư Tình lắc đầu: \”Đối với anh mà nói, đấy chẳng qua là một miếng khi no, trái lại đối với tân binh thì nó là một gói khi đói luôn đó. Em thực sự không muốn sao?\”
Thương Hành: \”Được rồi, thú thực với anh, em dốt đặc về đóng phim, không có cách nào vào vai.\”
Lâm Dư Tình nở một nụ cười đậm bốn chữ quả nhiên là thế: \”Thấy em thật thà đến vậy, anh cũng nói cho em hai tin, một tốt, một xấu.\”