Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Ba người hình thành một tam giác cân kẹp hắn làm trung tâm
Ban công dưới đêm trăng u tĩnh, chẳng còn gì khác ngoài tiếng gió vi vu.
Ôn Duệ Quân đứng bên lan can đá, cúi đầu nhấp ngụm rượu đỏ.
Thương Hành và Cố Lẫm liếc mắt nhìn nhau, người sau chậm rãi nhả một hơi trọc khí, sửa sang ngoại hình, ngẩng đầu ưỡn ngực muốn đi ra ngoài.
Thương Hành lanh tay lẹ mắt đè ngực anh lại, đẩy người quay trở vào góc tường, giơ tay lên bụm miệng Cố Lẫm: \”Xuỵt——–\”
Cố Lẫm trợn to mắt, nhìn hắn đầy ngạc nhiên.
\”Sao anh biết tụi em ở đây?\” Giọng nữ giòn tan bỗng vang lên sau tường đá.
Một nam một nữ nhô đầu ra từ chỗ tấm rèm dày chấm đất màu đỏ rượu bên trong cửa kính kiểu Pháp, thanh niên chừng hai mươi tuổi, thiếu nữ thấp hơn cậu một cái đầu, vóc người nhỏ nhắn yêu kiều, khuôn mặt mười sáu tuổi non nớt như quả táo đỏ phơn phớt.
\”Mấy đứa làm gì ở chỗ này?\” Ôn Duệ Quân giương mắt lẳng lặng nhìn chăm chú vào hai anh em, \”Ghê gớm rồi nhỉ, học được nghe lén tồi?\”
Ngữ điệu bình thản chẳng chứa tí ti tức giận, nhưng vẫn khiến Ôn Nhiễm Nhiễm rụt cổ lại, lập tức vọt trốn về phía sau anh ba Ôn Thịnh Tề.
\”Tụi em đâu có, tụi em tình cờ đi ngang thôi.\” Ôn Thịnh Tề gãi gãi đầu ngó nghiêng, chết cũng quyết không thừa nhận.
Ôn Nhiễm Nhiễm gật đầu như gà mổ thóc: \”Phải phải.\”
Ôn Duệ Quân trông diễn xuất tệ hại của hai đứa em, ung dung thong thả lên tiếng: \”Nói thật đi, cho hai em cơ hội phát biểu ý kiến đó.\”
Hai anh em nhìn nhau, anh đẩy em nhường cả nửa ngày.
Cuối cùng anh ba Ôn Thịnh Tề hắng giọng, đặt câu hỏi: \”Tụi em cũng không phải cố ý nghe trộm, cậu Phương nhỏ vừa rồi ấy, chuyện liên quan đến đối tượng kết hôn của anh hai nên tụi em mới quan tâm xíu. Không được ư?\”
Sau tường đá, Cố Lẫm chỉ chỉ bàn tay Thương Hành đương che miệng mình, ra hiệu hắn buông.
\”Sao cậu biết Ôn Duệ Quân không phát hiện chúng ta?\” Cố Lẫm lấy ngón trỏ cọ mũi, nơi đó dường như còn lưu lại mùi hương thuộc về Thương Hành, mùi dầu gội thơm mát nhè nhẹ.
Thương Hành cười tủm tỉm nhìn anh: \”Muốn biết hả?\”
Hắn vô cùng bí hiểm ngoắc ngoắc ngón tay với đối phương. Cố Lẫm mím môi, chẳng mặn chẳng nhạt liếc hắn, thuận theo cúi đầu sáp lại gần lắng nghe.
Thương Hành kề sát tai anh nói bằng giọng nhẹ tênh: \”Bởi vì tôi thông minh á.\”
Cố Lẫm tối sầm mặt, hàng này châm chích anh đây mà!
Anh bức bối đứng thẳng lại, mày kiếm như xoắn vào nhau, ánh mắt lom lom ngó qua. Vành môi Thương Hành vẫn giữ độ cong của một nụ cười khiêm tốn và đường hoàng, hắn nhìn anh bằng vẻ hiền lành như thể nhìn chú Husky bị trêu đùa quá trớn.