[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên – 22 – Bí ẩn thân thế – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên - 22 - Bí ẩn thân thế

Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên

Tôi chỉ là một bé trai đang tuổi ăn tuổi lớn

Trăng treo đầu cành, bóng cây nguyệt quế dạ trên nền đá cẩm thạch trơn bóng ở ban công, khẽ phất phơ lay động trong gió.

Bức tường đá nhô ra giữa hai ban công đủ dày để chứa hai người nghiên thân đứng thẳng.

Ánh trăng trong trẻo vẽ thành đường ranh giới xiêu vẹo dưới chân, Thương Hành và Cố Lẫm cao xấp xỉ nhau, vai tựa vai, núp trong bóng tối, ai nấy lặng im.

Đây là lần đầu tiên hai người hóa giải hiềm khích mà bình tĩnh hòa thuận ở cùng một chỗ kể từ lúc xuyên sách đến nay, tuy rằng trốn trong góc nghe lén quả thực quá hài hước.

Thương Hành thầm cảm thấy buồn cười, liếc mắt vô tình đụng phải tầm mắt đối phương đang ngó sang, Cố Lẫm sửng sốt, quay ngoắt đi, nhìn thẳng phía trước.

Bờ môi mím chặt, bờ hàm dưới nghiêm trang như thể đang mở cuộc họp cổ đông tại công ty.

Thương Hành tức khắc càng buồn cười hơn.

Cố Lẫm không thể nhịn được nữa, quay đầu trừng hắn, cậu cười cái gì mà cười?

Thương Hành ghìm khóe miệng, nén lại nụ cười, nói bằng giọng rất nhỏ: \”Tôi biết, tôi biết, Cố tổng không cố ý nhìn trộm tôi đâu.\”

Cố Lẫm: \”………\”

Trước khi đối phương cáu giận, Thương Hành nhanh tay chỉ chỉ Phương Dương và Ôn Duệ Quân sau tường đá, lại vuốt vuốt ngực ý bảo anh thả lỏng, đôi mắt kia trong bóng tối lấp lánh tựa sao trời.

Cố Lẫm bị vì sao mê hoặc, không hiểu sao lại nhớ tới tối đó ở khách sạn Bác Sơn, góc mặt nghiêng của Thương Hành hư ảo ma mị như từ nơi cao xa trên kia giáng xuống.

Cố Lẫm thấp giọng: \”Cậu….. Hẳn là giống như tôi nhỉ?\”

Thương Hành sửng sốt, chợt tỏ tường lời này là ngả bài. Hắn nhướng mày nhìn về phía Cố Lẫm, gật đầu trong im lặng.

Cố Lẫm: \”Vậy cậu muốn quay về không?\”

Thương Hành cúi đầu suy nghĩ, đoạn nở nụ cười: \”Với tôi mà nói, ở đâu cũng như nhau.\”

Chân mày Cố Lẫm chau lại, đang muốn truy vấn, Phương Dương và Ôn Duệ Quân lại cất tiếng trò chuyện ——

\”Anh Ôn, chuyện lần trước anh đề cập với em, cha mẹ em thực sự rất quan tâm. Người lớn đánh giá cao sự quyết đoán và tài năng của anh, năm xưa nằm ở thế yếu tại nhà họ Ôn, dưới áp lực từ bầy lang sói, dùng sức một người gánh vác cả gia tộc, đưa tập đoàn Thiên Hà đến thế cục hôm nay.\”

Phương Dương bưng ly rượu chân cao, tươi cười hảo ý nhìn Ôn Duệ Quân, giọng nói mềm mại, từ tốn, nhịp điệu vừa phải.

Ngón tay Ôn Duệ Quân vuốt ve mép lan can đá lạnh băng, cười nhàn nhạt: \”Cảm ơn hai bác đã xem trọng, đều là chuyện đã qua rồi.\”

Thấy Ôn Duệ Quân góp lời nối dài câu chuyện, Phương Dương lặng lẽ nhíu mày. Trước đấy rõ ràng phía nhà họ Ôn chủ động gợi chuyện với nhà họ Phương, bây giờ trái lại bày ra vẻ chẳng mấy hứng thú.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.