Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Cậu là người của tôi
Về đoạn tình tiết này trong nguyên tác, Thương Hành nhớ mang máng là sẽ xảy ra sau Ôn Duệ Quân và Phương Dương đính hôn, còn chi tiết chuyện diễn ra tại tiệc tối thì hắn đã sớm quên sạch sẽ.
Bản thân mình sửa bậy sửa bạ hướng phát triển chủ đạo, e rằng trình tự các sự kiện đã rối tung cả rồi.
Thương Hành chống khung cửa, một tay nắm hờ, đè lên môi ho nhẹ hai tiếng: \”Anh Ôn, tôi tự đi là được, không cần rắc rối vậy đâu.\”
Ôn Duệ Quân cau nhẹ hàng mày, ánh mắt đổ xuống cánh tay đối phương, bị tay áo che lại nên chẳng thể nào nhìn thấy được làn da bị phủ kín bởi thương ghê rợn.
\”Nếu bị thương, sao phải miễn cưỡng bản thân làm việc? Tôi gọi người đưa cậu đi bệnh viện nhé.\”
Thương Hành ngượng ngùng sờ mũi: \”Nhìn vậy thôi chứ không có nghiêm trọng lắm đâu, thuốc đỏ mà.\”
Ôn Duệ Quân ngẩn người, lúc này mới chợt ngộ ra, cười nhạt liếc hắn một cái: \”Thế video trên mạng là thật vậy chăng?\”
Thương Hành chậm rãi gật đầu: \”Đương nhiên là thật.\”
Ôn Duệ Quân lẳng lặng nhìn sâu vào mắt hắn: \”Cha mẹ nuôi ngược đãi cậu như vậy, còn cố ý chọn hôm nay để đến quậy tung lên, cậu định làm thế nào?\”
Thương Hành hơi kinh ngạc, nhân vật như Ôn Duệ Quân cách biệt một trời một vực với hắn, chịu hạ tấm thân cao quý tự mình tới tìm hắn đã là chuyện khó mường tượng rồi, sao còn có cả tinh thần hóng hớt mấy chuyện luân lý xã hội nhàm chán này?
Nên nói đôi câu chào hỏi lịch sự ngoài mặt rồi kết thúc cuộc thoại thì đúng hơn.
Hắn thản nhiên nhún vai: \”Cắt đứt quan hệ, ân đền oán trả, sau này không qua lại nữa.\”
Ôn Duệ Quân chẳng biểu lộ cảm xúc gì, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu: \”Nhân từ nương tay quá.\”
Thương Hành nhướng mày, như thể từ câu bình luận vô thưởng vô phạt này nhìn thấy một Ôn Duệ Quân chưa từng được biên rõ ràng trong truyện.
Hắn chẳng kịp tỉ mỉ tự hỏi, thư ký Ngô đã tìm tới, Ôn Duệ Quân gật đầu với hắn rồi hai người cùng rời khỏi khu vực nghỉ ngơi ở hậu trường.
Thương Hành nghiêng đầu nhìn bóng dáng anh đã đi xa, mình mới vào lối dành cho khách mời, mà vừa quay lại đã thấy Dung Trí yên lặng đứng trong vùng bóng tối trên hành lang.
Ánh đèn màu trắng trên trần hành lang hắt xiên vào người anh, tạo thành đường phân cách bằng ánh sáng vắt từ vai đến đùi phải.
Chẳng rõ Dung Trí đã đợi ở đó tự bao giờ, biểu cảm bình thản văn nhã dường như vĩnh viễn luôn được đeo ngay ngắn trên mặt, tây trang sọc đen bao lấy thân hình thon gầy đến gần như yếu ớt, đến khi va vào ánh nhìn của Thương Hành, Dung Trí từ từ hé nụ cười.