[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên – 15 – Mỹ nhân cứu anh hùng? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên - 15 - Mỹ nhân cứu anh hùng?

Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên

Anh cần chi làm quen với người trên giấy nhỉ?

Tà dương vàng hồng vắt qua song cửa sổ, chiếu sáng bàn cơm phong phú những món ngon nóng hổi, cũng mạ lớp ánh sáng vàng lên bình hoa hồng đặt giữa bàn.

Cố Lẫm và Phương Dương chia ra ngồi ở hai đầu, bóng chiều tà đổ lên chia gương mặt bọn họ thành hai bờ sáng tối rõ ràng.

Trong góc phòng, nghệ sĩ violon nhập tâm diễn tấu bản \”Lời tỏ tình dưới ánh trăng\” với những giai điệu lãng mạn nên thơ, đây là khúc nhạc Cố Lẫm nguyên chủ yêu thích nhất.

Nhưng mà Cố Lẫm bây giờ lại buồn bực mất tập trung phất phất tay ra hiệu cho nhạc sư rời đi.

Đối diện anh là thanh niên thanh tú nhã nhặn, chiếc áo sơ mi xanh đen càng tôn lên làn da trắng nõn mỏng manh như thể ngâm trong sữa bò mà lớn lên, mười đầu ngón tay chưa từng động việc vặt, cổ tay mảnh khảnh gần như có thể thấy mạch máu xanh nhạt.

\”Hồi trước anh thích khúc này lắm mà?\” Phương Dương buông muỗng xuống, mười ngón tay đan vào nhau đặt trên khăn trải bàn trắng trơn, đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng người đàn ông đối diện.

Cố Lẫm không nhìn cậu, tầm mắt rơi vào tường vi trên rào tre đang lay động trong gió ngoài cửa sổ: \”Ai rồi cũng khác, cậu xem như anh thay đổi rồi đi.\”

Hầu kết Phương Dương nhẹ nhàng động đậy: \”Nhưng anh còn vấn vương tình cũ với anh trai em, không phải sao?\”

Giữa mày Cố Lẫm đùn lại, phủ nhận dứt khoát rõ ràng: \”Không có.\”

Đáp lại anh là tiếng cười nhạo: \”Lời này nói vào một tháng trước, chắc em sẽ tin. Cái người mới tên Thương Hành kia anh định giải thích thế nào? Cậu ta trông giống anh trai em phải đến bảy phần. Chẳng phải vì thế anh mới chịu nhìn cậu ta nhiều hơn chút hay sao?\”

Hình như đoạn này với nguyên tác giống nhau y như đúc, dù anh trả lời thế nào cũng đều giống như một thằng đàn ông khốn nạn.

Cố Lẫm dứt khoát ngậm miệng, chẳng đáp một lời.

Ánh mắt Phương Dương buồn bã, vội nghiêng đầu, trông thấy diện mạo của mình phản chiếu trên cửa kính dần tối màu, cậu và người anh trai trưởng hơn mình hai tuổi, Phương Nhạc, lại chẳng giống nhau.

Phương Nhạc đã được bồi dưỡng để trở thành người thừa kế tập đoàn tài chính, bất kể là năng lực, học thức, cá tính hay ngoại hình đều được trời cao ưu ái. Từ nhỏ đến lớn, anh trai như ngôi sao sáng, dù đi đến đâu cũng dễ dàng nhận được khen ngợi và sự chú ý.

Mà bản thân mình, khía cạnh nào cũng bình bình, bề ngoài không bằng anh, năng lực thua kém anh, nói dễ nghe là điềm dạm dịu ngoan, thật ra chính là hướng nội tầm thường, muôn đời chỉ có thể sống dưới cái bóng của anh trai.

Trước khi biết Cố Lẫm, cậu cam chịu làm nền cho anh trai, dường như giá trị duy nhất của cậu là liên hôn đổi lợi ích cho gia tộc. Cho đến năm ấy, cậu mười sáu tuổi gặp gỡ Cố Lẫm tại lễ trưởng thành của anh trai, thế giới của cậu bắt đầu thay đổi sắc thái, hoàn toàn khác đi.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.