Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Lần gặp ở câu lạc bộ Lam, em đã sinh hảo cảm với ông rồi
Sự cố ập đến quỷ dị, kết thúc thì quá đỗi buồn cười, chỉ gói gọn trong vài giây ngắn ngủi, mau đến độ chẳng ai kịp phản ứng.
\”Sếp Ôn, anh không bị sao chứ?\” Thư ký Ngô cuống quít chạy tới, xác nhận ông chủ không sao liền đi tìm giám đốc nhà hàng Mùa Hoa ngay.
Phương Dương giống như bị dọa sợ chết khiếp, đứng sững tại chỗ chẳng biết làm sao, trong sắc trời sập tối, bụi bặm xộc lên và vụn hoa lá lả tả làm cậu sặc ho vài tiếng.
Ôn Duệ Quân khẽ lắc đầu: \”Tôi không sao.\”
Anh quay đầu bước tới, ánh đèn từ nhà ăn xuyên thấu qua cửa sổ sát đất chiếu lên bên mặt anh, phác họa rõ nét đường cong xương mày, con ngươi loang loáng, tinh tế nhìn thẳng Thương Hành: \”Phải cảm ơn cậu đây rồi.\”
Thương Hành lui ra sau nửa bước, tránh đi ánh mắt gần như là suy xét của đối phương, cười cười: \”Nói quá rồi, chuyện nhỏ chẳng đáng gì. Lần trước anh đỡ tôi ở câu lạc bộ Lam, lần này coi như huề nhau. Chẳng qua, chắc anh quên rồi.\”
Nào biết Ôn Duệ Quân nghĩ nghĩ một chút rồi cười đáp: \”Tôi còn nhớ.\”
Phương Dương nhìn qua nhìn lại hai người, cuối cùng dừng trên mặt Thương Hành, đồng tử tức khắc co mạnh, ngón tay rũ bên người giật giật mất tự nhiên, vẻ mặt kỳ lạ đi: \”Anh đây là…. bạn của anh Ôn à?\”
Cậu nói lời sâu xa: \”Nhìn anh…. hơi quen quen.\”
\”Chỉ mới gặp một lần thôi.\” Thương Hành vô thức rờ mặt mình, đẹp trai cũng đắc tội người khác sao?
Giám đốc nhà hàng vội vàng chạy lại, vừa luôn miệng xin lỗi vừa cùng nhân viên dọn dẹp rào tre ngã bên chân Thương Hành. Chẳng ngờ có một phục vụ trẻ bị đè bên dưới, thùng tưới cây rơi khỏi tay, nước đổ đầy đất.
\”Sao thế này? Sao cậu ở đây? Làm đổ cả mảng lớn như vậy, thiếu chút nữa đè lên người khách rồi!\” Giám đốc giận sôi máu.
Cũng may phục vụ chỉ bị trầy tay một chút, cậu cúi đầu, không dám cãi lại, chỉ không ngừng khom lưng xin lỗi: \”Rất xin lỗi, lúc tưới cây em sơ ý đụng đổ giàn hoa.\”
Phương Dương bước ra hòa giải: \”Tôi thấy cậu ấy chỉ sơ sẩy chút thôi. Tôi với anh Ôn cũng không bị thương gì. Giám đốc, việc này tới đây thôi, về sau cẩn thận đừng thế nữa.\”
Giám đốc nhà hàng Mùa Hoa lập tức bị cảm động, đoạn nhìn Ôn Duệ Quân hỏi ý: \”Vậy…..\”
Ôn Duệ Quân không làm căng, từ tốn tiếp lời: \”Nếu là vô ý thì sau này để ý hơn là được.\”
Phương Dương ngượng ngùng cúi đầu: \”Anh Ôn, xin lỗi vì hẹn anh tới đây, không ngờ lại xảy ra sự cố thế này, tại em hết.\”
Ôn Duệ Quân cười ôn hòa: \”Đừng tự trách. Huống chi, vừa rồi cậu còn định bảo vệ tôi, đỡ cho tôi mà? Lúc nguy cấp được cậu Phương nhỏ nghĩ cho như vậy, tôi mang ơn trong lòng.\”