Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Không ngờ phe phản diện vẫn rất tận tâm chờ ở đây tiếp tục diễn cho tròn vai
Ráng chiều nhuộm phía trời Tây thành từng lớp đỏ hồng, tựa đóa hoa nhàn nhã nở rộ khi chạng vạng.
Xe chở Cố Lẫm chậm rãi dừng ở tòa nhà Giải Trí Hoài Mộng. Phóng viên và những tay săn ảnh hay tin đã đến chờ sẵn trước cửa. Trợ lý thấy cảnh này, yên lặng đánh tay lái vào bãi đỗ xe.
Trợ lý A Mạc ngắt cuộc gọi, quay đầu lại: \”Cố tổng, người của phòng phát sóng trực tiếp nói Thương Hành đã xong việc xuống lầu rồi. Có cần em gọi cho cậu ta, bảo cậu ta tới gặp anh không ạ?\”
Cửa sổ ở ghế sau từ từ hạ xuống, Cố Lẫm ngẩng đầu, thang máy sát bên truyền đến tiếng bước chân đang tới gần, anh giãn đôi mày kiếm: \”Không cần, mở hết đèn xe lên đi.\”
Dứt lời, Cố Lẫm thả lỏng dựa vào lưng ghế, suy nghĩ xem lát nữa nên nói gì.
Biết trước kịch bản là một ưu thế lớn, đặc biệt khi anh đã có vài phỏng đoán nhờ đôi câu Thương Hành nói tại buổi phát sóng trực tiếp. Thú vị nhất là đối phương còn chưa rõ tình thế lúc này.
Sẽ ra sao nếu Thương Hành không phải là Thương Hành, tháo gỡ thành kiến rồi, anh không ngại….
A Mạc buông giọng mỏng nhẹ cắt đứt dòng suy nghĩ của Cố Lẫm: \”Sếp Cố, Thương Hành đi rồi.\”
Cố Lẫm sửng sốt, trơ mắt nhìn Thương Hành cầm điện thoại, không rõ đang nói chuyện với ai, mắt nhìn thẳng lướt ngang đầu xe Porsche, hoàn toàn bỏ qua sự hiện diện của anh.
A Mạc đương suy đoán tâm tư của ông chủ: \”Sếp Cố?\”
Vẻ mặt Cố Lẫm không mấy đẹp: \”Ấn kèn đi.\”
Âm thanh này cũng đủ lớn, rốt cuộc đã làm Thương Hành chú ý. Hắn cúp điện thoại, cau mày liếc mắt xem thử chiếc Porsche kia, đoạn lê bước đến cửa sau phía bên phải, cách cửa xe chào hỏi Cố Lẫm đang yên vị ở ghế sau.
\”Sếp Cố? Sao anh lại ở đây? Có việc tìm tôi à?\”
Ánh sáng trong bãi xe mờ mờ, chung quanh yên tĩnh lại oi bức.
\”Không có gì, đúng lúc đi ngang qua, sẵn tiện xử lý chút việc.\” Cố Lẫm nghiêng mặt, thật tự nhiên mà nhìn lướt một vòng trên mặt đối phương.
Thương Hành cười nhẹ: \”Ra là vậy. Cũng phải, sếp Cố trăm công ngàn việc, đâu mà rảnh để tìm tôi chứ?\”
Hắn chống tay trái lên trần xe, hơi khom lưng để bóng mình đổ lên người Cố Lẫm.
Đôi mắt Cố Lẫm ở lằn ranh nơi sáng tối gặp nhau, lập lòe nét cười khó nhận ra, cũng không đợi Thương Hành nhìn kỹ đã trốn biệt không còn tăm hơi, trở về vẻ lạnh nhạt như thường lệ.
Tạm dừng chốc lát, anh mới thong thả ung dung mở miệng: \”Nghe nói thành tích màn phát sóng trực tiếp ra mắt của cậu không tồi? Thật ra đêm nay……\”