Gã Và Em – Chương 18: Không lấy được nhau mùa hạ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Gã Và Em - Chương 18: Không lấy được nhau mùa hạ

\”Nếu em trốn đi,
Ta sẽ bẻ gãy đôi cánh của cả thiên hà để bắt lấy em.
Nếu em chết đi,
Ta sẽ xé cả hư vô để gọi em về từ trong đáy chết.

Nếu tất thảy vũ trụ này tan thành bụi,
Ta cũng sẽ gom từng hạt tro,
Để tìm lại ánh mắt em.

Nếu tất thảy sinh mệnh đều im bặt,
Ta sẽ hát bằng thịt nát và xương gãy,
Gọi em trở về trong cơn hấp hối sau cùng.\”

– Tụng ca của những kẻ không quỳ gối –

——————–

Trưa hè lặng gió.

Nền đất ngai ngái, rơm phơi giữa sân, lá sen ủ trong chum sành, hương sen dìu dịu quanh quẩn khắp gian nhà gỗ.

Mùa hè đương quá vãng, vắt sang những ngày nắng hanh khô như vỏ quả bàng già.

Đứa nhỏ ngồi bó gối trên ghế tre, lưng áo dính mồ hôi. Khóe miệng nó lấm tấm vương vụn kẹo lạc, tay vụng về bóc từng hạt sen như đang chơi trò nhẫn nại với chính mình.

Tiếng nhạc từ chiếc loa rè kẽo kẹt treo trên xà nhà, và tiếng ca của người nghệ sĩ trên đài hòa vào làm một, tạo thành thứ âm thanh bảng lảng như khói trà chưa tan hết.

Trà xanh ướp lá sen uống cùng kẹo lạc cứng, đứa nhỏ vui miệng ăn thêm vài cái. Ở trên đài, người tài tử đang ca mấy vần thơ:

\”Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông.

Không lấy được nhau thời trẻ, ta sẽ lấy nhau khi góa bụa về già\”.

Cành sen hồng rủ xuống bên vai, đứa nhỏ bóc mấy hạt sen, để vào lòng bàn tay rồi ăn một vốc. Móng tay nó cụt, bóc một lúc mới được một hạt, kẽ móng dính đầy xơ.

Hạt trong tay nhiều quá, nó cầm không chắc thế là rơi hết xuống đất. Nó ngồi thụp xuống, nhặt lại mấy hạt sen rơi lăn lóc, trông y như con hamster đang nhặt nhạnh từng hạt rơi hạt vãi.

Trước đây cũng thế, cứ bánh kẹo hoa quả gì rơi xuống đất là đứa nhỏ sẽ theo phản xạ sét đánh không kịp bưng tai nhặt lên trong năm giây rồi bỏ luôn vào mồm. Bị gã đàn ông đánh đít bao lần rồi mà vẫn chưa chừa.

Đứa nó cắm cúi nhặt nhạnh mấy hạt sen lăn tứ tung trên nền nhà. Cứ nhặt đến đâu là bỏ mồm ăn đến đấy, bẩn không chịu nổi, y như đứa trẻ con đói ăn, không biết học đâu cái thói đấy nữa. Bao lần gã đàn ông mắng rồi, mà mới có mấy ngày khuất mày khuất mặt thôi, đứa nhỏ lại thói cũ khó bỏ.

Mấy hạt còn lại lăn ra xa, bị đế giày tây bụi bặm nhẵm lên. Đứa nhỏ đang đà ngồi xổm vươn tay, thấy vậy thì phanh lại, mất đà cụng đầu vào khủy chân người kia. Nó ôm đầu ngẩng lên, vội vàng xin lỗi:

\”Ui! Em xin l…\”

Lời xin lỗi hoàn chỉnh còn chưa thoát ra khỏi miệng, cổ họng nó cứng lại. Người nọ đang cúi đầu nhìn nó, ánh mắt đen đặc sâu hun hút như vực thẳm.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.