[Báo cáo tìm kiếm – Đơn vị trợ lý ảo: ALEXA-Δ.3
Chủ thể triển khai: 001-VR-CAELUS
Tổng hợp báo cáo từ các đối tác trong mạng lưới:
– Giao lộ D-23, nhà chờ xe buýt phía Tây: Camera giám sát báo cáo: \”Mục tiêu xuất hiện lúc 010:42. Mặc váy hoa nhí màu xanh, rất xinh. Hành vi không có dấu hiệu xáo trộn.\”
– Xe buýt số 7, tuyến trung tâm → Cục Lưu Trữ: Cảm biến quét khuôn mặt đối chiếu dữ liệu: \”Khớp 98.9%. Mục tiêu đang ngồi hàng ghế cuối, gần cửa sổ. Tâm lý ổn định, không cho thấy dấu hiệu sợ hãi.\”
– Ngã tư số 9, trạm giao thông tự động: Trí tuệ phụ trách phân luồng gửi báo cáo ngắn: \”Mục tiêu không vượt ranh giới an ninh. Không có lệnh truy xét. Tiếp tục theo dõi.\”
– Cục Lưu Trữ – Tầng 7 – Khu vực chỉ định Bộ Tư lệnh: Không yêu cầu thẻ ra vào, không yêu cầu hệ thống sinh trắc học không. Tiếp tục giám sát mục tiêu. Mọi dữ kiện đều chuyển về trung tâm.
Và trung tâm… là tôi.
Sau ba mươi giây tái tổng hợp dữ liệu, kết luận đơn giản: \”Mục tiêu tự mở đường vào khu vực tuyệt mật. Không có sự hỗ trợ từ nội gián. Động cơ: tự phát.\”
Chẳng có chỉ thị nào về việc phải ngăn cản đứa nhỏ vào lúc này. Vậy nên tôi không can thiệp.
Tôi gửi bản báo cáo vào kênh riêng của tướng quân, kèm lời nhắc: \”Em ấy đã tìm thấy điều đã bị xóa.\”
Tướng quân đã đọc, không phản hồi. Đồng nghĩa với việc ngài đang cho phép.
Một âm thanh lạch cạch vang lên từ phía bên trong máy chủ phòng trung tâm. Thằng cha Titan đó đang nối lại đống dây cáp lộn xộn dưới lớp hợp kim bọc vai. Không nhìn tôi, dù tôi chỉ là một cái màn hình ảo, tôi biết thằng chả khinh tôi.
\”Ciel ổn chứ?\” Ed hỏi.
Tôi không trả lời. Tôi chưa từng trả lời kiểu câu hỏi ấy. Nó không nằm trong phạm vi tác vụ của tôi.
\”Tôi đoán,\” Ed vẫn tiếp tục nói. \”Ciel đang đến gần điều mà em ấy từng biết.\”
Tôi nói, giọng như tiếng rơi của một đồng xu lên mặt thép lạnh:
\”Lo mà lắp ráp lại bản thân rồi dọn dẹp đống dữ liệu trước khi tướng quân nghi ngờ đi. Vụ này một mình tôi làm được.\”
Ed ngẩng đầu:
\”Thế chiếu lên màn hình lên cho tôi xem với\”
Tôi không đáp. Hàng loạt màn hình máy quay được chiếu lên màn hình lớn.
Nếu có thể thở dài, tôi đã thở.
Tôi biết, cũng như tôi, cậu ta đang bắt đầu nhận ra: chúng tôi không còn theo dõi em ấy vì mệnh lệnh.
Chúng tôi theo dõi vì em ấy thuộc về chúng tôi.
Không phải \”con người\”, không phải \”mục tiêu bảo vệ\”, không phải \”tài sản\”. Mà là một cái gì đó khác, sâu hơn, ngấm hơn.
Một phần bản tính của Caelus, mã hóa vào từng dòng lệnh chúng tôi mang theo.
Một thứ bản năng, không ai trong chúng tôi dám gọi tên.