Hơn mười phút sau, vị trí của Lưu Du đã được xác định.
Lực lượng cảnh sát gần đó đã đưa cô đến bệnh viện kiểm tra, trạng thái cả mẹ lẫn con đều không có vấn đề gì.
Trần Vụ đưa chú Lưu đến chỗ con gái, mãi lâu sau chưa khởi động xe.
Chú Lưu vừa lên xe đã liên tục liếc trộm Trần Vụ, thấy anh có vẻ không tập trung, thậm chí còn quên thắt dây an toàn, định nhắc nhở thì anh đã nổ máy, tiếng cảnh báo trong xe cũng vang lên.
Không quá chói tai, nhưng vì đột ngột nên nghe rất nhức đầu.
\”Tiểu Trần, dây an toàn.\” Chú Lưu vỗ nhẹ vào người cậu thanh niên vẫn ngồi im, ánh mắt đờ đẫn như đang ngẩn ngơ.
Trần Vụ chậm rãi thắt dây an toàn, cài khóa lạch cạch, anh nói ra địa điểm cần đến, giọng khàn khàn.
Màn hình sáng lên, tự động hiển thị lộ trình, kèm theo giọng nam trầm ấm, trẻ trung hơi biếng nhác.
Chú Lưu giật mình.
Cậu út nhà họ Yến còn ghi âm cả hướng dẫn chỉ đường sao?! Thanh niên trẻ thật biết chơi.
Trần Vụ lái xe rời khỏi trại tạm giam, cử chỉ có phần cứng ngắc và chậm chạp.
Chú Lưu lo lắng cho con gái đã thoát khỏi nguy hiểm, muốn nhanh chóng đến bên con, nhưng chú càng lo lắng cho sức khỏe thể chất và tinh thần của Trần Vụ hơn, bởi vì điều này liên quan đến việc họ có thể đến nơi an toàn hay không.
\”Hay là để chú lái xe đi.\” Chú Lưu không khỏi nói ra suy nghĩ của mình.
Trần Vụ quay đầu nhìn chú, đôi mắt đen láy.
Chú Lưu ho khan một tiếng, xoa xoa tay nói: \”Chủ yếu là chú muốn trải nghiệm cảm giác lái loại xe tốt này. Dù chưa từng tiếp xúc, nhưng chú mò mẫm chắc cũng làm được.\”
\”Dạ vâng.\” Trần Vụ dừng xe đổi chỗ với chú Lưu, anh ngáp vài cái.
Chú Lưu quan tâm hỏi: \”Tối qua không ngủ được à?\”
Trần Vụ gật gật đầu.
\”Vậy cháu ngủ một giấc đi.\” Chú Lưu vội nói, \”Ngủ đi ngủ đi, đến trạm nghỉ chú sẽ gọi cháu.\”
Trần Vụ nhắm đôi mắt khô khốc lại, hơi thở dần dần trở nên đều đặn.
Anh thật sự ngủ thiếp đi, chú Lưu thở phào nhẹ nhõm. Chú không phải người ngu ngốc, không cần suy nghĩ cũng biết mục đích của vụ việc hôm nay là Trần Vụ, tất cả các mắt xích đều nhằm vào một cuộc nói chuyện.
Bất luận là chú Lưu hay những người nhà họ Yến, không ai biết Trần Vụ đã nghe gì nói gì bên trong. Khi ra ngoài, sắc mặt anh rất nhợt nhạt, không phải kiểu trắng hồng thường thấy, mà là sắc trắng lạnh lẽo, trông không giống anh chút nào.
Khoảng mười phút ngắn ngủi đó đối với Trần Vụ chắc chắn là một trải nghiệm khó chịu, tạo thành ảnh hưởng đến tận bây giờ vẫn chưa tiêu tan. Không biết còn kéo dài bao lâu, liệu có để lại vết tích mãi mãi không phai mờ hay không.
Nhưng nhất thiết đừng liên quan gì đến chuyện tình cảm của cậu út nhà họ Yến.
Cậu út Yến coi Trần Vụ như mạng sống.