[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] – Ngoại truyện 2 (P4): Nếu A Sâm xuyên đến – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] - Ngoại truyện 2 (P4): Nếu A Sâm xuyên đến

Edit, Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

———————————-

Ngoại truyện 2 (P4): Nếu A Sâm xuyên đến

Tiêu Chỉ không chắc chắn lắm, nên bèn gọi lại: \”A Sâm ơi?\”

Búp bê vẫn yên lặng như trước, không có bất cứ phản ứng gì cả.

Chút cảm giác buồn ngủ còn sót lại của Tiêu Chỉ đã bay sạch. Cậu vội vàng nhích người đến trước mặt búp bê, đưa tay chọc nhẹ lên nó. Búp bê lắc lư nhè nhẹ dưới hành động của cậu, nhưng vẫn cứng đơ, chứ không có bất cứ động tác nhỏ nào khác nữa.

Trông có vẻ như đây chỉ là một con búp bê bình thường mà thôi, mà những chuyện từng xảy ra lúc trước chẳng qua chỉ là một giấc mơ.

Tiêu Chỉ ngơ ngác ngồi trên giường. Lẽ nào cậu đang nằm mơ thật sao?

Đối với những người làm nghề chế tác như cậu mà nói, ám ảnh với các tác phẩm dẫn đến việc lẫn lộn giữa hiện thực và tình huống hư cấu thường hay xảy ra. Họa sĩ sẽ nhìn thấy nhân vật mình vẽ nên trong lúc mơ hồ giữa hiện thực và cảnh trong mơ, còn nhà văn thì thường cảm thấy nhân vật dưới ngòi bút của mình đang ở xung quanh mình trong một thời điểm nhất định.

Đây không phải là tình huống hiếm gặp khi đã bỏ hết công sức và tinh thần của mình vào đó.

Bây giờ… có khi nào cậu cũng đang rơi vào trạng thái đó không?

Tiêu Chỉ rũ mắt nhìn bàn tay của mình. Đôi bàn tay này trắng nõn, thon dài, móng tay được cắt tỉa cực kỳ gọn gàng, bên trên còn có vài vết thương mờ mờ do công việc chế tác búp bê hàng năm để lại.

Có phải cậu đang nhầm lẫn giữa ranh giới công việc, trò chơi và hiện thực không?

Dù thế nào đi nữa, thì việc một người bạn trong game xuyên đến hiện thực còn bám vào búp bê của mình là một chuyện quá đỗi ly kỳ, khiến người ta khó mà tin được. Nếu như đó chỉ là cảnh trong mơ, thì sẽ dễ dàng chấp nhận hơn.

\”Mơ… sao?\” Tiêu Chỉ thấp giọng nỉ non như đang tự thuyết phục bản thân, nhưng lại giống như đang vùng vẫy không chịu chấp nhận một sự mất mát nào đó.

Không đâu.

Cậu vẫn còn nhớ, tối hôm qua họ…

Tiêu Chỉ vội vàng quay sang chỗ tủ đầu giường. Tối hôm qua trước khi đi ngủ, cậu đã đặt điện thoại ở đó để sạc pin.

Cậu dùng một tay lấy điện thoại ra khỏi bộ sạc không dây. Pin điện thoại đã đầy, đủ cho cậu lướt cả ngày. Chỉ là Tiêu Chỉ không còn tâm trạng nào để quan sát lượng pin. Cậu vội vàng mở khóa, rồi mở album ra. Ở trên cùng là một bức ảnh. Trong bức ảnh ấy, cậu đang cười rất vui vẻ, mà búp bê A Sâm thì đang dựa sát vào người cậu, còn có bánh do hai người chọn nữa, là Red Velvet và Brownie Chocolate.

Bức ảnh này là thật, chắc chắn rằng đêm qua cậu đã đưa búp bê ra ngoài, còn đến tiệm bánh để ăn nữa.

Nhưng đây cũng không thể chứng minh rằng A Sâm đã từng đến, có lẽ cậu chỉ đưa búp bê ra cửa rồi tự thủ thỉ một mình mà thôi.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.