Edit, Beta: Bull
Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!
—————————————
Ngoại truyện 2 (P3): Nếu A Sâm xuyên đến
Sau khi xác minh được đó là A Sâm, nỗi sợ hãi trong lòng Tiêu Chỉ đã hoàn toàn biến mất. Tuy búp bê tự cử động là đề tài phổ biến trong phim kinh dị, nhưng cậu lại cảm thấy A Sâm sẽ không hại cậu đâu.
Tiêu Chỉ đi đến bên mép giường: \”A Sâm nè, tại sao anh lại xuất hiện ở… à, trong cơ thể này?\”
[Trước đó ta đứng dưới tàng cây nhìn em, nhưng ngay sau đó lại xuất hiện ở đây. Khi đó ta còn chưa biết cách điều khiển cơ thể này, nên chỉ có thể cử động tay chân chút thôi.]
Tiêu Chỉ nhớ đến buổi sáng ngày hôm qua, khi cậu ngủ dậy thấy tư thế của con búp bê bên cạnh mình có một sự thay đổi rất nhỏ. Lúc đó cậu cứ tưởng là do mình không cẩn thậm chạm vào trong lúc ngủ, thì ra là do A Sâm tự cử động.
Tiêu Chỉ ngồi bên mép giường, nhìn con búp bê đang lẳng lặng viết chữ: \”Lúc giữa trưa hôm qua cũng là anh tự ngồi dậy à?\”
[Đúng. Xin lỗi. Có vẻ như ta đã dọa em, nhưng ta không thể nói chuyện nên không có cách nào giải thích với em.]
Miệng của búp bê chỉ để trang trí mà thôi, mà bên trong cũng không có bộ phận nào để phát ra âm thanh, nên tất nhiên là không thể nói chuyện.
\”Sao anh vào được phòng ngủ của em? Lẽ nào là…\” Tiêu Chỉ tiện tay chỉ vào khe hở trên cửa sổ.
[Ta chui ra từ căn phòng trước đó, leo tường rồi tìm được em. Em không khóa cửa sổ, nên ta vào được.]
Tiêu Chỉ hiểu ngay. Thảo nào cửa đã khóa mà hắn vẫn có thể vào được, thì ra hắn thật sự phải dùng động tác khó như leo cửa sổ, chỗ này là tầng 17 đó. Mong là lúc đó không có hàng xóm nào nhìn qua phía này, nếu ai đó nhìn thấy cảnh tượng búp bê chui cửa sổ giữa đêm khuya, lỡ bị dọa đến mất trí luôn thì không ổn rồi.
Tiêu Chỉ bước đến kiểm tra cơ thể của búp bê một lượt. Cậu muốn kiểm tra xem khi thực hiện động tác có độ khó cao như trèo tường thì búp bê có bị rạn vỡ hay không.
A Sâm lặng yên không nhúc nhích, cứ để mặc cậu lật mình hết lần này đến lần khác. Mặt búp bê không có cảm xúc gì, nên cậu cũng không biết liệu hắn có đang xấu hổ hay không nữa.
Sau khi chắc chắn rằng không xảy ra vấn đề gì, Tiêu Chỉ mới có thể thở phào nhẹ nhõm: \”Vẫn ổn, tạm thời anh sẽ không bị vỡ đâu.\”
[Tiểu Thất, đây là đâu?]
Tiêu Chỉ bị hỏi vậy mà sửng sốt, suýt chút nữa đã buột miệng thốt ra rằng đây là thế giới hiện thực. Nhưng nếu như nói vậy với A Sâm, liệu hắn có thấy buồn khi thế giới của mình chỉ là một trò chơi không?
Không ngờ rằng A Sâm lại ân cần nói: [Là thế giới của Tiểu Thất đúng không?]
Không cần phải giải thích về chuyện hiện thực và trò chơi nữa, Tiêu Chỉ mới dám thở phào: \”Đúng rồi đó. Anh có nhớ trước khi mình đến đây đã xảy ra chuyện gì không?\”