Edit, Beta: Bull
Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!
———————————–
Ngoại truyện 3: Bạch Ngôn
Sa mạc Trường Nguyệt, thung lũng Cuồng Phong.
Bạch Ngôn dẫn thành viên của Thượng Thiện Nhược Thủy đi trong bão cát.
Gió lớn gào thét cuốn theo cát vàng, đập thẳng vào mặt người ta chẳng hề thương tiếc. Nhưng những người đang đi vẫn nói nói cười cười, chẳng có vẻ gì như là bị ảnh hưởng.
Trước khi đi đến nơi này, Bạch Ngôn đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ. Lần này, những thành viên hội mà y đưa đến đây đều chuẩn kỹ năng hoặc vật phẩm phòng ngự. Dù gió lớn có khủng khiếp như thế nào cũng không thể phá được phòng ngự, chỉ có thể vờn quanh người họ mà thôi.
\”Uầy, hâm mộ đại lão áo đen quá.
\”Đúng đó. Đoạn chơi tay đôi với Giáo Hoàng phong độ ngời ngời luôn, tôi cũng muốn trải nghiệm thử.\”
\”Có phải sau khi lên làm Nhiếp Chính quan thì lực chiến sẽ tăng lên không? Nếu được vậy thật thì tôi cũng muốn trà trộn vào một thế lực nào đó.\”
\” 1\”
\”Đừng có mơ. Mấy hôm trước tôi mới thử xong, lúc người ta phỏng vấn nghe tin tôi là người Asanasi thì ném thẳng lý lịch của tôi đi luôn.\”
\”Đó là phân biệt chủng tộc! Mắc gì kỳ thị chúng ta. Chẳng phải chúng ta chỉ đam mê lao đầu vào chỗ chết một chút, điên một chút, còn thường hay phản bội thôi à?\”
\”Nếu tôi mà là NPC, nghe cậu nói vậy xong tôi cũng không muốn tuyển cậu đâu…\”
\”Hội trưởng ơi, chẳng lẽ chúng ta không có cơ hội thật à?\”
Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt dán lên người Bạch Ngôn.
Mặt Bạch Ngôn vẫn bình thản nhưng lại có vẻ gì đó bí hiểm như một vực sâu không thấy đáy. Y nói: \”Thật ra suốt mấy năm nay luôn có người chơi thử trà trộn vào các thế lực lớn, thậm chí còn có người trở thành nhân viên.\”
\”Theo như những gì tôi biết, thì có khoảng mười mấy người trở thành nhân viên, nhưng phần lớn đều là những chức vụ nhàn tản, hiếm khi được trọng dụng.\”
\”Đối với chúng ta mà nói, ZERO chẳng qua chỉ là một trò chơi. Thời gian chơi của người chơi không ổn định, một khi ở hiện thực xảy ra chuyện gì bất ngờ thì chúng ta sẽ phải rời khỏi trò chơi ngay, nên người chơi làm việc không ổn định bằng cư dân trên lục địa. Thêm vào đó, còn có đặc tính bẩm sinh của chủng tộc, nên chúng ta khó mà nhận được sự tín nhiệm của các thế lực trên lục địa.\”
Mọi người nghe vậy thì đồng loạt gật đầu. Nhưng trong đó lại có người hỏi: \”Vậy thì, đại lão áo đen kia đã làm thế nào để trà trộn vào chức Nhiếp Chính quan?\”
\”Có lẽ đó là chỗ lợi hại của anh ta.\” Bạch Ngôn đẩy nhẹ chiếc kính đơn: \”Tôi nghĩ, hình mẫu này khó mà tái hiện lại được. Chẳng biết là nên nói người chơi có thể trở thành Nhiếp Chính quan giỏi hơn, hay là lãnh chúa dám giao quyền quản lý Hessen cho người Asanasi tài năng hơn.\”