[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] – Chương 6: Hai người đồng thời cảm thấy bản thân mình đang…. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] - Chương 6: Hai người đồng thời cảm thấy bản thân mình đang....

Edit, Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

—————————————–

Chương 6: Hai người đồng thời cảm thấy bản thân mình đang lênh đênh trên thuyền giặc

Tiêu Chỉ xách theo Thiên Diệp Ô thẳng tiến về phía Vương Thụ.

Vị trí hiện tại của bọn họ cách thành phố gần nhất rất xa, đừng nói là Vương Thụ. Cả hai người không ai có thú cưỡi, đi bộ đến thành phố có lẽ cũng phải mất cả ngày đường.

Tiêu Chỉ cố nghĩ cách sắp xếp thời gian nghỉ ngơi, nhưng một tấm biển trông có vẻ giống với biển báo nhà ga mà cậu quen thuộc đột nhiên xuất hiện trước mặt.

Cậu tiến lại gần xem xét, quả nhiên đây đúng là một trạm dừng chân.

Tiêu Chỉ vẫn nhớ, thời gian trước đây, nếu muốn đi đến nơi nào đó xa hơn, ngoại trừ việc đi bộ và sử dụng hệ thống dịch chuyển ngay giữa thành phố hoặc dùng cực kỳ nhiều tiền để thiết lập các điểm dịch chuyển tức thời, thì chỉ còn duy nhất một cách là đi xe ngựa.

Không ngờ rằng 600 năm trôi qua, trong game đã xuất hiện cả hệ thống giao thông công cộng.

Trong lúc chờ xe đến, Tiêu Chỉ rảnh rỗi ngồi lướt diễn đàn.

Hóa ra khoảng 200 năm trước, người ta đã tìm được quặng Ishi trên lục địa, phát hiện vĩ đại này đã tạo nên sự phát triển vượt bậc trong nền văn minh khoa học kỹ thuật của nhân loại và một phương tiện gần giống như ô tô đã xuất hiện.

Đây được gọi là công nghệ tạo nên sự tiến bộ đó….

Tuy nhiên, ở vùng đất với đủ loại sức mạnh và phép thuật khác nhau như nơi này, công nghệ vẫn chưa thể nào phát triển mạnh mẽ như ở thế giới thực, mà chúng giống như là những nét vẽ thêm để tô điểm cho cuộc sống của cư dân lục địa càng ngày càng trở nên thuận tiện hơn.

Bởi xe có di chuyển nhanh đến mấy cũng đâu bằng tốc độ của Trận pháp Dịch chuyển…

Không bao lâu, xe buýt đến.

Dường như cái thứ vừa đến cũng không thể nào được gọi là xe, vì nó không có bánh cũng chẳng được lái trên mặt đất, mà trông giống với một con tàu bay có mái che hơn.

Tiêu Chỉ nhìn lướt qua giá niêm yết, số tiền cần phải trả để đi đến thành phố gần nhất là 800 tiền vàng.

Cậu lén lút nhét Thiên Diệp Ô vào trong tay áo rộng của đạo bào pháp sư, sau đó chỉ mua duy nhất một vé rồi lẳng lặng tìm chỗ yên tĩnh hẻo lánh mà ngồi.

May mà trên xe không có nhiều người, xung quanh họ cũng chẳng có ai khác.

Thiên Diệp Ô vất vả thò đầu ra khỏi ống tay áo của Tiêu Chỉ, thấp giọng nói: \”Anh Thất, dẫu sao tôi cũng là cũng là con trai của Thiên Diệp Vương… Nếu bị người ta biết tôi là Thái tử lại còn trốn vé ngay trên đất nước của mình, anh bảo tôi sống sao đây?\”.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.