Edit: DiDi
Beta: Bull
Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!
——————————————–
Chương 5: Người tốt chắc chắn sẽ vừa thô vừa dài
Tiêu chỉ đi vòng quanh trong rừng, trên đường đi đôi lúc lại nhảy ra vài con rắn độc, sâu độc cùng một ít quái nhỏ, tất cả đều bị cậu giải quyết nhanh gọn, cũng thêm được một chút trên thanh kinh nghiệm ít ỏi của cậu.
Bỗng nhiên, Tiêu Chỉ đi đến một nơi thì dừng lại.
Bụi cỏ phía trước truyền đến tiếng vang, giống như có thứ gì đó ở bên trong.
Tiêu Chỉ giơ pháp trượng lên, cẩn thận đi đến gần nơi phát ra âm thanh, thế nhưng lại bất ngờ phát hiện ra trong bụi cỏ đang có một bé chân ngắn đang quẫy đạp không ngừng.
Trông bé chân ngắn này giống như một loại thực vật nào đó, theo đôi chân ngắn ngủn đó nhìn xuống, Tiêu Chỉ nhìn thấy một phần cơ thể của bé chân ngắn bị chôn dưới đất, chỉ còn hai cái chân giãy dụa trong bất lực.
Trông có vẻ yếu đuối bất lực thật đấy.
Tiêu Chỉ thoáng yên lòng, cậu vươn tay bắt lấy bé chân ngắn kéo ra khỏi bùn đất.
Bé chân ngắn kia thuộc Mộc Linh Tộc, có thân thể tròn vo, tay chân đều ngắn ngủn, trên đỉnh đầu có chiếc lá xanh lắc lắc, trông giống như một loại cải không biết tên.
Bé rau xanh vẩy vẩy bùn trên đầu, quay sang Tiêu Chỉ làm một động tác lễ nghi của quý tộc Thiên Diệp quốc, sau đó nói với vẻ mặt ngây thơ: \”Xin chân thành cảm ơn người qua đường tốt bụng, tôi tên là Thiên Diệp Ô, là Thái tử Thiên Diệp quốc, anh tốt như thế nhất định sau này sẽ vừa thô vừa dài\”.
Tiêu Chỉ: \”…\”
Là một câu chúc bình thường nhưng sao cậu nghe cứ thấy quái quái ấy nhỉ? Mà cái tên này hình như nghe hơi quen quen.
Tiêu Chỉ lại quan sát thật kĩ bé rau xanh này, rồi đột nhiên nhớ ra.
Sáu trăm năm trước, Thái tử Thiên Diệp quốc hình như cũng tên là Thiên Diệp Ô, trên diễn đàn có người chơi nói, người này bề ngoài tuy là một bé đáng yêu, nhưng trên thực tế lại là một người cả ngày chỉ quan tâm người chơi có thô hay không, có dài hay không.
Không ngờ rằng đã sáu trăm năm trôi qua, Thiên Diệp Ô vẫn còn là Thái tử, vẻ ngoài đáng yêu hay niềm yêu thích đặc biệt dành cho mấy thứ \”tà răm\” vẫn không hề thay đổi chút nào.
Mộc Linh Tộc không hổ là chủng tộc có thọ mệnh lâu dài, không biết trong vòng một ngàn năm tới Thiên Diệp Ô có cơ hội kế vị hay không.
Tiêu Chỉ đối mặt với ánh mắt chân thành của Thiên Diệp Ô, cũng lộ ra một nụ cười nhã nhặn đầy phong thái trí thức, cậu bình tĩnh nói: \”Cảm ơn, nhưng bây giờ có lẽ tôi thô hơn, cũng dài hơn cậu.\”
Giống như cậu chẳng cảm thấy câu chuyện vừa rồi có vấn đề gì cả.
Thiên Diệp Ô cứng đờ: \”…\”