[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] – Chương 7: Anh em không giống nhau chẳng phải là chuyện bình thường sao? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] - Chương 7: Anh em không giống nhau chẳng phải là chuyện bình thường sao?

Edit: DiDi

Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

——————————————

Chương 7: Anh em không giống nhau chẳng phải là chuyện bình thường sao?

Vì phòng ngừa binh sĩ kia tỉnh lại sẽ làm lộ hành tung của hai người, Tiêu Chỉ bèn trói gã lại, bịt kín miệng, sau đó giấu đi trong chớp nhoáng.

Nhìn thấy động tác vô cùng thuần thục của Tiêu Chỉ, Thiên Diệp Ô cảm thấy sống lưng mình lành lạnh.

Ờm… sao y cứ cảm thấy anh Thất là một chàng trai đã trải đời quá nhiều.

Giải quyết xong chuyện ngoài ý muốn này, Tiêu Chỉ tiếp tục xách Thiên Diệp Ô đi về phía Vương Thụ.

Khoảng cách càng ngày càng gần, Tiêu Chỉ nhìn thấy phía trước xuất hiện một đám thực vật phát triển xanh um tươi tốt, còn phân chia rõ ràng thành từng luống, trông giống như… đất trồng rau.

Thực vật trong mảnh đất kia phát triển rất tốt, có vẻ như vừa mới được bón phân nên còn dính ít phân tro.

Tiêu Chỉ nghi hoặc: \”Sao nơi này lại có đất trồng rau?\”

Thiên Diệp Ô nói: \”Đó là đất trồng rau của hoàng thất gia tộc Thiên Diệp, hành tây cũng được trồng từ đó ra!\”

Tiêu Chỉ: \”…\”

Đó không phải là ruộng thí nghiệm sao? Tên này đúng là u mê trồng rau đến mức hết cứu rồi.

Đúng lúc này, cách đó không xa vang lên tiếng trò chuyện.

\”Các ngươi đã kiểm tra nơi này chưa?\”

\”Còn chưa đâu, mỗi khu vực đều phải kiểm tra thật cẩn thận, chỉ cần nhìn thấy thứ gì hơi giống Thiên Diệp Ô thì phải bắt lại ngay.\”

\”Làm nhanh lên đi, chút nữa sẽ có người đến kiểm tra.\”

Sau đó tiếng bước chân lập tức vang lên, chỉ cần nghe đã biết là ở nơi cách bọn họ không xa, hơn nữa còn đang tiến gần về phía này.

Tiêu Chỉ và Thiên Diệp Ô liếc nhau, cảm thấy tình hình không ổn rồi.

Khu vực này cực kì trống trải, hầu như không có nơi nào thích hợp để bọn họ trốn cả.

Thiên Diệp Ô gấp đến độ phiến lá trên đầu xoay vòng vòng: \”Chết rồi chết rồi, anh Thất à, người Asanasi các anh không phải có loại thứ gì đó mà vèo một cái là có thể giấu đồ sao? Anh giấu tôi đi được không?\”

À thì ra cái y nói chính là ba lô của mình.

Tiêu Chỉ nhìn y: \”Có thể, nhưng mà điều kiện hơi tàn nhẫn.\”

Thiên Diệp Ô: \”Điều kiện gì?\”

Tiêu Chỉ nói: \”Nếu cậu chết thì tôi có thể bỏ cậu vào, nhưng mà cậu sẽ sống lại tại chỗ được à?\”

Thiên Diệp Ô: \”…\”

Điều kiện này hình như tàn nhẫn thật đấy.

Y bèn hạ mình: \”Chúng ta có thể đổi cách khác không?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.