[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài – Chương 44: Bốn mươi bốn vạn dặm – Chiếu Ngục – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài - Chương 44: Bốn mươi bốn vạn dặm - Chiếu Ngục

Edit, Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

—————————————–

Chương 44: Bốn mươi bốn vạn dặm – Chiếu Ngục

Tạ Trác ngủ được một giấc trọn vẹn, không hề nằm mơ, cũng không giật mình. Khi y mở mắt ra thì vô thức nhìn về phía cửa… Nơi đó đã không còn bóng dáng của Lục Kiêu nữa, thậm chí việc hắn đột nhiên xuất hiện vào đêm qua chỉ như ảo giác.

Chỉ là hắn nói mình ngắm trăng, nhưng bầu trời đêm rõ ràng chẳng có sao trăng gì, vậy mà người ta vẫn không nỡ vạch trần cái cớ vô lý của hắn.

Cát thúc mang thức ăn sáng lên, vui mừng nói: \”Quầng thâm dưới mắt công tử cuối cùng cũng nhạt bớt.\”

Tạ Trác cầm muỗng sứ, nghe vậy thì quay mặt lại: \”Thấy rõ lắm ạ?\”

Cát thúc cười nói: \”Chắc là lúc vấn tóc công tử không soi gương cẩn thận rồi. Mấy ngày nay trông sắc mặt công tử kém lắm, vậy nên chỉ cần nhìn công tử từ đằng xa đúng một lần thôi là Lục tiểu hầu đã đến đây hỏi ta xem có phải mấy đêm nay công tử ngủ không ngon không.\”

Lông mi Tạ Trác rung rung: \”Huynh ấy có tới?\”

\”Ừm, chiều hôm qua có đến một lần. Ta bèn tìm một cái cớ, nói rằng cuối tháng Chạp là lúc trời lạnh nhất, ngày tết náo nhiệt, ban đêm cũng không yên tĩnh nên hầu như mấy ngày nay công tử đều không yên giấc.\”

Cát thúc quan sát vẻ mặt của Tạ Trác, chợt nhận ra y không hề mất vui vì bị người khác hỏi chuyện riêng tư nên trong lòng cũng tính toán sẵn cả rồi. Ông bèn nói thêm vài câu: \”Lúc ấy Lục tiểu hầu gia sốt ruột lắm, ở chưa được bao lâu thì đi mất, bảo là muốn đi tìm thử xem có cách nào giúp công tử yên giấc không.\”

Tạ Trác không hề nhắc đến chuyện đêm qua Lục Kiêu đã đến một lần. Nhưng dù y không đề cập thì cũng có người nói thay.

Cát Võ đánh xe ngựa ra khỏi con hẻm nhỏ, bỗng cất lời với vẻ hơi chần chừ: \”Công tử, đệ vừa nhìn thấy Lục tiểu hầu gia.\”

Tạ Trác vén rèm xe lên: \”Ở đâu?\” Nhưng chẳng mấy chốc y đã ý thức được có lẽ Lục Kiêu đã đi rồi, bèn ho nhẹ vài tiếng: \”Sao đến giờ mới nói ta biết?\”

\”Lúc công tử ra khỏi cổng, đệ thấy Lục tiểu hầu gia đưa tay ra hiệu cho đệ im lặng. Đệ cứ tưởng rằng ngài ấy muốn giấu để nhân lúc công tử không chú ý thì bất ngờ xuất hiện nên mới không nói với công tử.\”

Cát Võ rầu rĩ lắm. Cậu ta không ngờ rằng Lục Kiêu cứ lấp ló như thế rồi bỏ đi luôn: \”Đúng rồi, Lục tiểu hầu gia còn lấy tay vẽ một đường dưới mắt, nhưng mà đệ không hiểu gì.\”

Song Tạ Trác lại hiểu.

Lần này Lục Kiêu đến chỉ vì muốn xem quầng thâm dưới mắt y đã nhạt bớt chưa, đêm qua ngủ có ngon không mà thôi.

Bàn tay nắm rèm xe từ từ siết chặt. Đáy lòng y bỗng trào dâng rất nhiều cảm xúc. Cho dù từ nhỏ Tạ Trác đã được khen rằng thông tuệ, nhưng y vẫn chẳng biết phải làm thế nào với lòng tốt của Lục Kiêu.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.