[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài – Chương 45: Bốn mươi lăm vạn dặm – Đòi hỏi – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài - Chương 45: Bốn mươi lăm vạn dặm - Đòi hỏi

Edit, Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

———————————-

Chương 45: Bốn mươi lăm vạn dặm – Đòi hỏi

Sau khi Lục Kiêu rời khỏi Chiếu Ngục thì quay về hầu phủ tắm rửa, thay sang bộ kỳ lân phục màu đen, dùng cách quan buộc tóc lên rồi mới cưỡi ngựa vào cung.

Vào ngày giao thừa, trong cung sẽ cử hành nghi thức Đại Na trừ tà và dịch bệnh. Mấy trăm người mặc quần áo thêu hình, cầm thương vàng, cờ rồng, có vẻ vô cùng ồn ào náo động. Thường thì Hàm Ninh Đế sẽ cho quan viên từ tam phẩm trở lên và các nhà quyền quý vào cung dự lễ để thể hiện hoàng ân.

Lúc Lục Kiêu đến, Thẩm Ngu đang vừa cắn hạt dưa vừa xem Môn thần và Chung Quỳ biểu diễn.

\”Lục Nhị, sao ngươi đến trễ thế? Ta chán chết mất!\” Thẩm Ngu hào phóng đưa cả nắm hạt dưa đến ngay trước mặt Lục Kiêu, đau lòng dặn: \”Ngươi lấy ít thôi nhé. Ăn cho biết vị, chứ ta chẳng còn được bao nhiêu.\”

Lục Kiêu cố tình lấy một nửa. Chợt thấy Thẩm Ngu hít vào một hơi, trông có vẻ như đã đau lòng đến mức sắp qua đời tại chỗ, hắn bèn tốt bụng trả hạt dưa cho cậu chàng: \”Có việc bận, xong thì lập tức đến đây ngay. Vả lại năm nào chẳng có nghi lễ Đại Na, ta đã thuộc hết cả quy trình rồi.\”

Thẩm Ngu cắn hạt dưa, vẻ mặt cậu chàng rầu rĩ: \”Ai nói không đúng đâu. Ngươi nghĩ lại đi, ngươi mới xem có mấy lần thôi, còn ta phải xem từ nhỏ đến lớn đây này. Giao thừa năm nào ta cũng phải theo cha vào cung dự nghi lễ Đại Na, sao mà làm người khổ quá! Thế mà còn phải trông mong mình được mời vào xem hằng năm. Bởi đám người Lạc Kinh này khôn khéo lắm. Nếu hôm nay ngươi không được bệ hạ mời đến dự nghi lễ Đại Na thì số người đến mời rượu ngươi trong quốc yến Chính Đán* ngày mai sẽ giảm mất một nửa. Sau này bái thiếp được gửi đến phủ Quốc công lại càng ít hơn.\”

(*Chính Đán: ngày mùng một tháng Giêng; mùng một tết)

Thẩm Ngu không nhịn được phải phàn nàn thêm vài câu. Đang nói, cậu chàng bỗng nhìn thấy hình kỳ lân thêu trên áo Lục Kiêu, bỗng chợt nhớ ra: \”Dạo này y phục mới của ngươi cũng đẹp đấy.\”

Lục Kiêu cố kiềm lại khóe môi đang nhếch lên. Hắn hạ giọng, nói với vẻ đứng đắn: \”Ừ, là họa tiết Quỳ mà Tạ thị độc vẽ cho ta. Ta bảo tú nương thêu lên y phục luôn.\”

\”Tạ thị độc vẽ? Đẹp quá, không biết ta có thể…\”

Lục Kiêu chặn họng cậu chàng ngay: \”Đừng có mơ. Đây là đãi ngộ đặc biệt của ta. Ngươi cho rằng ai cũng được à?\”

Thẩm Ngu không phục: \”Ngươi thì có gì mà đặc biệt?\”

Lục Kiêu hỏi vặn lại: \”Ta có họa tiết Quỳ do Tạ thị độc tự tay vẽ, ngươi có không? Ta có hoạ tiết Quỳ, ngươi không có, vậy mà ta vẫn không đặc biệt à?\”

Thẩm Ngu đột nhiên cứng họng. Cậu chàng suy nghĩ một thoáng, nghe có vẻ như cũng đúng lắm, chỉ đành dằn lòng nói: \”Vậy được thôi, ta không đi nhờ Tạ thị độc vẽ hoa văn cho ta nữa.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.