Edit, Beta: Bull
Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!
———————————
Chương 36: Ba mươi sáu vạn dặm – Tuyết đầu mùa
Tán nha ngày hôm đó, Tạ Trác vén rèm xe lên thì bỗng phát hiện bên trong trống không, chẳng thấy Lục Kiêu đâu. Lòng y chợt thấy hơi thất vọng.
Y ngồi trên trường kỷ, sau lưng lót gối mềm, ngửi mùi hương nhàn nhạt từ túi thơm. Tạ Trác day day ấn đường, đột nhiên y nhận ra mình đã bị Lục Kiêu tập thành thói quen mà chẳng hề hay biết.
Lục Kiêu không có ở đây, Tạ Trác cũng không đi thẳng về phường Vĩnh Ninh, mà bảo Cát Võ đánh xe đến Thiên Thu quán một chuyến.
Tống đại phu vừa tiễn bệnh nhân đi, còn đang ở trong phòng sắp xếp lại y án. Thấy Tạ Trác bước vào, ông chỉ hơi ngước mắt lên: \”Ban sáng con sai Cát Võ tới nhờ ta đưa thuốc đến chùa Phổ Ninh, ta đã đích thân đưa đến rồi. Cậu Ôn Minh kia có lẽ đã đoán được là do con dặn dò nên hỏi ta rằng người nhờ ta đưa cho cậu ta có phải mang họ Tạ không. Nhưng ta vẫn giữ kín, không để lộ là con.\”
\”Vậy thúc đáp thế nào?\”
Tống đại phu vuốt vuốt chòm râu hoa râm, mặt lộ vẻ đắc ý: \”Ta chỉ nói trước đây cậu ta từng đến chỗ ta bắt mạch một lần, nghe nói cậu ta bị bệnh nên ta bèn đến thăm. Chữa bệnh từ thiện một lần rồi thì chữa lần hai có sao đâu? Dù gì cũng là gạt bừa cho qua, quan tâm cậu ta tin hay không làm gì.\”
Tạ Trác ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tống đại phu: \”Khiến thúc phải vất vả đi một chuyến rồi.\”
Y cho người theo dõi Ôn Minh cũng chỉ vì Thiên Thu quán từng chữa bệnh từ thiện một lần. Lần đó Ôn Minh bệnh nặng, lết thân xác tàn tạ đến xin thuốc. Tống đại phu thấy hắn u uất trong lòng nên đã trò chuyện với hắn vài câu. Biết hắn có tài học, nhưng thi hai lần đều không đậu, ông cũng thấy rất thổn thức.
Sau khi trò chuyện xong, ông lại đề cập chuyện này với Tạ Trác. Tạ Trác biết được thì bèn phái người đi điều tra kỹ càng.
Tống đại phu nghe vậy thì trừng mắt: \”Nói mà không biết xấu hổ, con thích nhất là sai ta đi làm việc cơ mà!\”
Tạ Trác bỗng bật cười: \”Dạo gần đây gân cốt của Tống đại phu không khỏe ạ?\”
\”Gân cốt của ta đây còn dẻo dai lắm!\” Tống đại phu lại cáu. Ông trừng mắt nhìn Tạ Trác, bắt đầu lải nhải: \”Không phải chỉ chạy ra ngoại thành thôi sao? Ta chạy mười chuyến còn được nữa là! Chuyện như đi bắt mạch giúp con thì đường xa có sá gì. Huống chi, nếu đúng như lời con nói, cậu Ôn Minh này biết trị thủy, khơi thông lũ lụt, để cậu ta sống tốt hơn, sống lâu hơn vài thập niên thì sau này không biết sẽ tạo phúc cho bao nhiêu bá tánh. Ta bằng lòng bắt mạch cho cậu ta ngàn lần.\”
Tạ Trác biết Tống đại phu nóng tính, thích cằn nhằn, nhưng trước nay ông là kiểu người mạnh miệng mềm lòng. Y hỏi ngược về chủ đề chính: \”Ôn Minh bệnh nặng không ạ?\”