[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài – Chương 27: Hai mươi bảy vạn dặm – Tương đồng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài - Chương 27: Hai mươi bảy vạn dặm - Tương đồng

Edit, Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

—————————————-

Chương 27: Hai mươi bảy vạn dặm – Tương đồng

Thánh chỉ vừa hạ xuống, quan viên của Đại Lý Tự và Hình bộ đã bận đến sứt đầu mẻ trán. Có người còn nói rằng: Ngươi ngồi ở quán trà nhìn dòng người đi qua đi lại, người nào đi nhanh đến nổi chân không chạm đất là quan viên Đại Lý Tự và Hình bộ, còn không thì là sai dịch.

Người ở Đại Lý Tự và Hình bộ đồng loạt thức trắng mấy đêm liền, cuối cùng một bản tấu chương cực kỳ kỹ càng, chi tiết được dâng tới tận tay Hàm Ninh Đế. Trong đó không có bất kỳ lời lẽ hoa mỹ nào, chỉ bao gồm phần trần thuật sự thật, tội danh và kết luận, nhưng vẫn dài hơn hai ngàn chữ. Cuối bản tấu còn có dấu lăn tay của tất cả những quan viên liên quan đến việc điều tra, xử án lần này.

Vụ án của cha con Văn Viễn hầu bị khởi tố, bắt giữ, thẩm tra, xử lý nhanh chóng như vậy chủ yếu là nhờ Đại hoàng tử – chỗ dựa của bọn họ, cũng chính là nạn nhân trong sự kiện lần này. Thế nên từ đầu đến cuối, không có bè phái nào dám hó hé hoặc cố ý kéo dài thời gian, trở ngại thẩm vấn, hay thậm chí là nói đỡ vài câu trước mặt Hàm Ninh Đế.

Bản tấu chương phân tích cặn kẽ tất cả tội danh của cha con La Thường, bao gồm những người có liên quan trong từng vụ việc cũng bị phơi bày.

Hàm Ninh Đế cầm bản tấu chương nhìn thật lâu mới chịu buông xuống, trầm ngâm: \”Án này của Văn Viễn hầu, cha con La Thường đúng là tội ác tày trời, nhưng lại không thể kéo quá nhiều người vào để tránh rúng động triều đình.\”

Đến khi Hình bộ Thượng thư, Đại Lý Tự khanh và Tạ Trác đến thay phiên đều đã hiểu rõ, Hàm Ninh Đế mới bắt đầu xác định mức độ phán quyết cho án lần này…

Tội của thủ phạm không thể tha, thế nhưng những tòng phạm không phạm tội nghiêm trọng thì chỉ cần phạt bổng, biếm quan là đủ.

\”Vậy mà trẫm và Đại hoàng tử lại bị cha con La Thường che mắt nhiều năm như thế!\”

Vậy là ông ta đã vớt Đại hoàng tử ra khỏi đó một cách sạch sẽ.

Tất cả mọi tội ác đều do bản thân cha con La Thường gây ra, chứ không hề liên quan gì đến Đại hoàng tử.

Sau khi phê cẩn thận vào bản tấu chương, Hàm Ninh Đế hiền hòa nói: \”Chư khanh vất vả rồi. Lần thanh lọc, chấn chỉnh triều đình này đều là công của chư khanh!\”

Hình bộ Thượng thư và Đại Lý Tự khanh vội vã cúi người: \”Tạ ơn bệ hạ, đây đều là chức trách của chúng thần.\”

\”Ừ, quay về ngủ một giấc đi, nghỉ ngơi cho khỏe.\” Hàm Ninh Đế lại gọi: \”Diên Linh.\”

Tạ Trác đứng dậy: \”Có thần.\”

Hàm Ninh Đế ra hiệu cho Cao Nhượng đang đứng bên cạnh lấy tấu chương đưa cho Tạ Trác: \”Chiếu thư cuối cùng dành cho cha con La Thường, trẫm giao cho khanh soạn.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.