[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài – Chương 26: Hai mươi sáu vạn dặm – Đau răng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài - Chương 26: Hai mươi sáu vạn dặm - Đau răng

Edit, Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

————————————-

Chương 26: Hai mươi sáu vạn dặm – Đau răng

\”Công tử, đệ phái người ngồi ở chỗ gần Chiếu Ngục canh chừng suốt cả ngày, phát hiện được năm nhóm người lén nhét tiền cho cai ngục và quan tra khảo, bảo bọn họ ra tay nặng một chút.\” Cát Võ thổn thức: \”Chẳng biết hai cha con Văn Viễn hầu này đã làm nhiều chuyện xấu đến mức nào mà lại khiến nhiều người hận tới mức đứng ngồi không yên.\”

Tạ Trác dựa vào vách xe, gương mặt không còn chút máu, vẻ mặt uể oải: \”Còn gì nữa không?\”

\”Nghe nói Văn Viễn hầu sống chết không chịu nhận việc mình sai La Thiệu đi ám sát Đại hoàng tử.\”

\”Tra khảo rồi à?\” Tạ Trác biết rất rõ, tội danh \”mưu nghịch\” này khác hẳn với những tội khác, nặng hay nhẹ thế nào đều phụ thuộc hoàn toàn vào tâm ý của đế vương.

Dưới tình hình Hàm Ninh Đế đã tin La Thường mưu nghịch, dù La Thường trong Chiếu Ngục có cắn răng không nhận thì cũng chỉ trị tội thất trách của quan viên Chiếu Ngục mà thôi.

Chuyện đã tới nước này nên chẳng còn ai quan tâm đến quá trình, hay việc cha con La Thường sẽ gặp phải những chuyện gì ở Chiếu Ngục nữa. Tất cả mọi người chỉ đang chờ lão ký vào bản khẩu cung.

\”Rồi ạ, nghe nói La Thường đã được trải nghiệm một nửa trong mười tám loại khổ hình của Chiếu Ngục. Mới đầu tiếng thét của La Thường còn làm rung cả vách tường, nhưng chẳng được bao lâu đã đuối sức, lúc nào cũng phải tạt một chậu nước muối lạnh mới tỉnh lại được. Nhưng mà cũng lạ lắm, mỗi khi hành hình, La Thiệu đều sẽ ở bên cạnh nhìn. Thấy cha mình đau run lên còn lớn tiếng trầm trồ, bảo quan tra khảo nặng tay thêm chút nữa. Đệ nghĩ kiểu gì cũng thấy lạ.\”

Cát Võ vừa báo xong thì vừa lúc đến cửa cung. Cậu ta quay lại nhìn vào xe ngựa, thấy Tạ Trác đang nhắm mắt, gương mặt y tái nhợt, nên lo lắng hỏi: \”Công tử vẫn ổn chứ ạ? Hay là hôm nay cáo bệnh một bữa?\”

\”Không cần, chỉ là đêm qua ngủ không ngon. Không sao cả.\” Tạ Trác ngồi thẳng người dậy, sửa sang lại bộ quan phục đỏ thẫm trên người, nhẹ giọng dặn dò: \”Đệ về trước đi, tìm một người giả làm khổ chủ đến đưa thêm tiền cho quan tra khảo, dặn ông ta chú ý đừng để La Thường chết một cách dễ dàng. Ngoài ra, còn bảo quan tra khảo rằng cứ xẻo một miếng thịt của La Thường thì cho ông ta mười quan tiền. Xẻo được bao nhiêu miếng còn phụ thuộc vào bản lĩnh của ông ta.\”

Cát Võ cẩn thận ghi nhớ: \”Dạ, công tử.\”

Triều hội thường được tổ chức vào mồng năm và mồng mười hằng tháng. Buổi thượng triều ngày hôm qua, không ít quan đại thần đã cực kỳ căm phẫn, liệt kê từng tội danh của cha con La Thường. Mới đầu Hàm Ninh Đế còn có kiên nhẫn để nghe, sau đó thì thấy chán nên bắt bọn họ về viết tấu chương dâng lên.

Vậy nên khi Tạ Trác đến Văn Hoa điện, y phát hiện ra tấu chương hôm nay nhiều hơn bình thường rất nhiều.

Đồ đệ của Cao công công đến đón, niềm nở cất lời: \”Bệ hạ đã đi thăm đại điện hạ nên không có trong điện, phải phiền Tạ thị độc sắp xếp lại tấu chương một lát.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.