[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài – Chương 25: Hai mươi lăm vạn dặm – Vô tâm – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài - Chương 25: Hai mươi lăm vạn dặm - Vô tâm

Edit, Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

————————————–

Chương 25: Hai mươi lăm vạn dặm – Vô tâm

Góc tường nơi con ngõ nhỏ bám đầy rêu xanh và cỏ dại khô vàng. Bên cạnh những phiến đá xanh còn có một chiếc hố được tạo nên do nước mưa đọng lại hằng năm.

Lục Kiêu vẫn nắm lấy tay y chẳng chịu buông. Bởi hắn sợ chỉ cần mình buông lỏng tay thôi là người ta sẽ chạy mất.

Suy nghĩ hắn cứ thay đổi mãi, kết quả là hắn chợt nhận ra mình đã quên béng cái lý do lấp liếm vừa nghĩ ra ban nãy. Thế là dứt khoát hỏi thẳng: \”Tại sao ngươi lại cố tình giữ khoảng cách với ta?\”

Hỏi xong, hắn bắt đầu nhìn chăm chú vào vẻ mặt của Tạ Trác.

Nhìn một lúc lâu, Lục Kiêu mới nói với vẻ đầy bất mãn: \”Sao ngươi lại bày ra vẻ mặt như muốn nói vậy mà lại bị ngài nhìn ra thế? Ta có ngốc đâu?\”

Tạ Trác chỉ đành lánh nặng tìm nhẹ: \”Ta biết ngài không ngốc.\”

\”Có phải ngươi đang tính tới việc từ từ tạo khoảng cách với ta, còn định nhân lúc ta không để ý mà lặng lẽ xa cách ta, đến khi ta phát hiện thì chúng ta đã đường ai nấy đi?\”

Tạ Trác không đáp.

Lục Kiêu càng nói càng giận. Thật ra hắn cũng chẳng rõ mình giận nhiều hơn hay hoảng loạn thất thố nhiều hơn. Chỉ là trong lòng hắn bỗng hơi trống rỗng và ấm ức, còn có vài cảm xúc mà chính hắn cũng chẳng thể nói rõ.

Giọng hắn đanh lại: \”Có phải ngươi còn nghĩ, nếu cứ như vậy thì chẳng bao lâu sau, khi ngươi quên được ta rồi là cũng vừa lúc ta quên được ngươi?\”

Tạ Trác vẫn chẳng nói gì.

Lục Kiêu nắm lấy cổ tay của Tạ Trác nhưng lại chẳng dám mạnh tay, còn cánh tay đang để xuôi bên người lại nắm chặt thành quyền, chất vấn: \”Tạ Trác, lẽ nào ngươi không có tim!\”

Tạ Trác cất tiếng với chất giọng hơi khàn: \”Đúng vậy.\”

Y biết cách làm và thái độ của y sẽ khiến Lục Kiêu tổn thương.

Thế nhưng y lại không còn cách nào khác nữa.

Dường như y có làm thế nào cũng sẽ phụ lòng Lục Kiêu, phụ sự nhiệt tình vô cùng sạch sẽ của hắn.

Lục Kiêu vẫn cố chấp đòi một đáp án từ y: \”Ta xem ngươi là tri kỷ, là bạn tốt. Dù thế nào ngươi cũng phải cho ta một lý do.\”

Một lúc lâu sau Tạ Trác mới dám nhìn thẳng vào đôi mắt của Lục Kiêu, đáp: \”Bởi vì ngài là Lục Kiêu.\”

\”Cái gì?\”

Tạ Trác lặp lại lần nữa: \”Bởi vì ngài là Lục Kiêu.\”

Ngực Lục Kiêu bỗng thấy khó chịu: \”Chính là vì ta và Lục gia sau lưng ta sẽ ảnh hưởng đến con đường làm quan của ngươi, đúng không? A Xuẩn cũng nói với ta như thế, nhưng ta không tin. Ta không tin ngươi lại vì lý do này!\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.