[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài – Chương 21: Hai mươi mốt vạn dặm – Ám sát giữa đêm – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài - Chương 21: Hai mươi mốt vạn dặm - Ám sát giữa đêm

Edit, Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

———————————————–

Chương 21: Hai mươi mốt vạn dặm – Ám sát giữa đêm

Phủ Văn Viễn hầu.

Người trong phủ vẫn luôn giấu nhẹm mấy món đồ Lục Kiêu tặng khi đến thăm với La Thiệu. Thế nhưng chẳng biết là do ai lỡ miệng nói cho La Thiệu biết, nên nhất thời chén thuốc đã bị ném mạnh ra ngoài, trên bậc thang toàn là mảnh vỡ.

Bọn thị nữ trước đây luôn muốn ngã vào lòng La Thiệu để có thể một bước bay lên đầu cành bây giờ đều đứng ngoài cửa, nơm nớp lo sợ, không dám vào đó chịu trận.

Đến khi Văn Viễn hầu bước đến, bọn hạ nhân đồng loạt nhường đường, sau đó mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Mấy ngày nay Văn Viễn hầu La Thường cũng sứt đầu mẻ trán, bởi lão không chỉ phải đối mặt với đứa con trai bị thương nặng, phu nhân khóc sướt mướt, và đám thứ tử con thiếp thất đang chầu chực, mà còn phải đối mặt với đám đại thần huân quý quan tâm ngoài mặt nhưng trong lòng đang chờ xem kịch hay.

Vậy nên khi đối mặt với La Thiệu đang nổi giận, vẻ mặt lão cũng chẳng tốt nổi: \”Lại sao nữa?\”

Hai mắt La Thiệu đỏ đậm, gian nan chống nửa người trên dậy, nghẹn ngào cao giọng nói: \”Cha! Cha! Cha phải sai người đi giết cái tên Lục Kiêu kia! Hắn sỉ nhục con! Hắn dám sỉ nhục con!\”

Giọng điệu của Văn Viễn hầu vẫn rất điềm nhiên: \”Cha giết hắn, sau đó thì sao? Lăng Bắc còn phải nhờ vào Lục gia bảo vệ nên bây giờ bệ hạ cũng không dám động đến Lục gia. Lục Kiêu mà chết, đến lúc đó Lục gia đòi cả phủ Văn Viễn hầu chúng ta đền mạng thì con có chịu không?\”

Lão thở dài thườn thượt: \”Thiệu nhi, con cũng phải trưởng thành rồi. Cha sẽ kiếm danh y cho con, biết đâu vẫn còn hy vọng.\”

Đến tận bây giờ La Thiệu vẫn chưa dám nhìn chỗ mình bị thương. Ngoại trừ cảm giác đau như sắp chết, thì vết thương cụ thể là như nào gã cũng không rõ. Nghe cha nói vẫn còn hy vọng, đôi mắt đầy tơ máu của gã bỗng sáng lên, chống người dậy, run rẩy hỏi: \”Thật sao? Còn hy vọng thật sao?\”

\”Ừ, dù sao cũng phải thử một lần.\” Văn Viễn hầu nhìn đứa con mình thương yêu trước nay, cũng cảm thấy không đành lòng. Lão không nhắc lại nữa, mà hỏi: \”Con từng nói với cha rằng Tạ Diên Linh báo cho con biết bệ hạ sẽ tổ chức hội thưởng hoa vào tết Trùng Dương, còn nói Nhị hoàng tử đã tìm được một người trồng hoa từ Giang Nam đúng không?\”

\”Đúng!\” La Thiệu gật đầu thật mạnh, kích động nói: \”Con nhớ rõ mà. Đúng là như vậy! Cha, lần này có phải là do Nhị hoàng tử sắp đặt, cố ý dẫn con đến cửa hàng hoa kia không? Biết đâu ả Kim Tước Nhi đó cũng là người của hắn ta! Là mồi nhử hắn ta cố ý sắp đặt sẵn!\”

Văn Viễn hầu lắc đầu: \”Nếu so với Nhị hoàng tử, cha lại cảm thấy Tạ Diên Linh dính hiềm nghi lớn hơn.\”

\”Tạ Diên Linh?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.