[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài – Chương 17: Mười bảy vạn dặm – Lấy lệ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài - Chương 17: Mười bảy vạn dặm - Lấy lệ

Edit, Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

————————————

Chương 17: Mười bảy vạn dặm – Lấy lệ

Mới chớp mắt đã sắp đến tết Trùng Dương.

Khắp thành Lạc Kinh, những hộ buôn bán trên phố đã bắt đầu trưng bày những đóa cúc mùa thu đủ màu sắc để mọi người chiêm ngưỡng. Ngay cả trên tóc của người đi đường cũng có cài hoa tươi, trông rất trang nhã.

Đa số người xách giỏ đi bán hoa trên phố đều là những bà lão tóc đã hoa râm, thỉnh thoảng mới bắt gặp những thiếu nữ mới mười ba, mười bốn tuổi nhỏ giọng mặc cả với khách mua hàng.

Cát Võ đi theo sau Tạ Trác, đôi mắt cậu ta mắt rất tinh: \”Công tử, tên đeo bám cô gái bán hoa đằng trước hình như là Thế tử Văn Viễn hầu đúng không ạ?\”

Cậu ta lại tức giận nói: \”Cái chân bị Lục tiểu hầu gia đạp gãy còn chưa lành hẳn, vậy mà vẫn chẳng chịu an phận.\”

Tạ Trác không tiếp lời, mà chỉ bước đến nói với cô gái bán hoa: \”Ta muốn mua hai cành hoa quế.\”

Cô gái bán hoa lúc này đang chẳng biết phải làm sao, chợt thấy có khách đến, bèn quay lưng tránh ánh nhìn của Thế tử Văn Viễn hầu, rồi nhỏ giọng thưa \”Vâng\” với đôi mắt đỏ hoe.

La Thiệu nghe thấy giọng của Tạ Trác, gã ngước mắt lên với vẻ vô cùng chán nản: \”Tạ thị độc cũng đến mua hoa à?\”

\”Thật ra là ta có tin tức muốn báo cho Thế tử, tiện thể đến mua hoa.\” Tạ Trác nhận lấy hai cành hoa quế mà cô gái bán hoa đưa đến, rồi bảo Cát Võ trả tiền.

La Thiệu thấy hơi cáu kỉnh, nhưng chẳng qua là do vẫn còn nhớ cha mình từng dặn rằng Tạ Trác là kẻ có giá trị lợi dụng, phải lấy lòng cho cẩn thận, vậy nên mới gắng gượng nhẫn nhịn: \”Ồ? Tin gì quan trọng đến mức khiến ngươi dám phá bĩnh chuyện tốt của bổn thế tử thế?\”

\”Hôm nay hạ quan đến Văn Hoa điện thay phiên.\”

Vừa nghe thấy ba chữ \”Văn Hoa điện\”, La Thiệu đã không còn tâm trạng đâu mà đi chọc ghẹo cô gái bán hoa nữa, bèn ngồi thẳng nửa thân trên: \”Tạ thị độc đã nghe được tin gì?\”

Cát Võ đang đứng bên cạnh bèn nhích xa ra nửa bước chắn đường lại, bàn tay giấu sau lưng vẫy hai cái với cô gái bán hoa, ra hiệu cho nàng mau chạy đi.

Cô gái bán hoa nắm chặt lấy chiếc giỏ tre, sau đó nhún người nói lời cảm tạ với Cát Võ, rồi vội vàng chạy đi, chỉ để lại một làn gió thơm.

\”Sắp đến tết Trùng Dương rồi, bệ hạ có ý tổ chức hội ngắm hoa trong vườn Ngự Uyển, còn muốn xếp hạng cho các loài hoa. Khi hạ quan về Hàn Lâm Viện có nghe cung nhân nói, không biết Nhị hoàng tử dùng cách nào mà tìm được một người trồng hoa từ Giang Nam đưa đến Lạc Kinh. Hoa cúc người đó trồng rất xuất sắc, có lẽ đó sẽ là thứ đứng đầu trong ngày hội ngắm hoa lần này.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.