Sau khi tiêm kháng sinh xong, Giang Nguyệt sầu não ngồi trên bồn hoa bệnh viện suy nghĩ về tương lai.
Giang Nguyệt của thế kỷ 21 là một thiên kim, sống cuộc sống giàu có sung túc, lúc mới dọn vào ký túc xá đã mua cả thùng sữa rửa mặt, bị bạn cùng phòng cười gọi là công chúa Giang.
Công chúa Giang cao 165cm, nặng 44,5kg, có làn da trắng như bông bưởi, mái tóc đen dài đến hông, là một bạch phú mỹ điển hình. Mong ước lớn nhất của cô là có thể cao đến 168cm, để đôi chân thẳng tắp của cô càng dài hơn chút, tỉ lệ nhìn đẹp hơn chút.
Còn Giang Nguyệt bây giờ cao trên mét 8, lúc đo ở bệnh viện là 188.6cm, chân dài như đi cà kheo, Giang Nguyệt mỗi lần nhìn xuống đều thấy sợ độ cao.
Một Giang Nguyệt rơi vào suy tư về tương lai mông lung cũng không ngăn được những ánh nhìn nóng bỏng của người qua đường.
Không thể không nói, vẻ ngoài mới của cô thật là bổ mắt, mày nhíu lại thì lạnh lùng cool ngầu, cứ như xé tiểu thuyết bước ra.
Một tuần sau cô xuất viện, được nhân viên của trung tâm cứu trợ đón.
Là người duy nhất sống sót sau đại dịch, cô được trung tâm cứu trợ hỗ trợ tiền mặt và các khoản vay phúc lợi.
Trung tâm còn cho cô chỗ ở tạm thời, là một căn phòng rất nhỏ, còn nhỏ hơn toilet nhà cô.
Phòng không có cửa sổ, chỉ có một cái lỗ thông gió hình tròn, đồ đạc chỉ có một cái giường đơn và một bộ bàn ghế.
Giang Nguyệt từ nhỏ đến lớn chưa từng đến chỗ nào chật hẹp thế này, chứ đừng nói ở.
Cô lập tức tan vỡ.
Chật chội như này sao mà ở nổi?
Đi hai bước đụng vách tường, nhón chân đụng trần nhà, chỗ này thật sự là cho người ở đó hả?
Cô nằm trên chiếc giường cứng ngắc, nước mắt chảy ròng ròng, khóc mãi đến tận nửa đêm, cõi lòng khủng hoảng.
Đến rạng sáng mới mơ màng thiếp đi, mà ngủ cũng không yên, còn mơ thấy ác mộng. Nhưng khi tỉnh lại cô chỉ nhớ cô còn một đôi giày cao gót da dê phiên bản giới hạn chưa kịp mua.
Mở mắt ra, phòng vẫn tối om om.
Giang Nguyệt tưởng trời vẫn còn tối, xoa mặt chuẩn bị ngủ tiếp, lại nhớ tới chỗ này làm gì có cửa sổ, vì thế mở thiết bị đầu cuối cá nhân lên nhìn.
8 giờ 45 phút sáng.
Căn phòng tối đen, chỉ có tiếng hít thở của cô.
Giang Nguyệt lại trào nước mắt.
Bây giờ cô vô cùng phiền muộn, rầu rĩ bật đèn, ánh đèn chiếu sáng căn phòng nhỏ hẹp tồi tàn. Giang Nguyệt khống chế cảm xúc không được, lại khóc thành tiếng, ngồi xổm ở chân tường nức nở.
Sau đó cô bị tiếng khóc của bản thân làm cho xấu hổ.
Khóc gì mà khó nghe dữ má……
Phải thút tha thút thít yếu ớt làm ai nghe cũng phải mủi lòng mới gọi là khóc chứ.
Với chất giọng khản đặc như vịt đực này…… nghe kì vãi.