Tạ Mính vừa dứt lời, cả hang động rơi vào im lặng.
Bộ xương ở trên cao cũng trầm mặc theo, bàn tay nó va vào nhau như thể đang phát run. Sở Chiếu Lưu cứ thế cười thành tiếng.
Sở Hạ Dương: “……”
Câu này là gã nói.
Gã giống như bị vả một cái thật kêu, đầu váng mắt hoa, đầu óc choáng váng, máu chạy lên não tứ chi lạnh toát. Nếu biết trước đây là Tạ Mính, có cho gã một trăm lá gan gã cũng không dám nói như thế!
Tạ Mính là ai chứ?
Mười bốn tuổi kết đan, hai mươi tuổi đã gây dựng lại tông môn. Bây giờ cùng lắm thì hơn một trăm tuổi, mấy lão già trong tông môn còn phải khách khí kiêng dè hắn. Nếu hỏi tu chân giới này ai là người đứng đầu, ai là người có khả năng phi thăng nhất, tất cả mọi người đều sẽ nghĩ đến hắn đầu tiên.
Nói Tạ Mính là thiên tài đã xem như khiêm tốn rồi. Phải thêm chữ \”tuyệt thế\” vào nữa mới đủ.
Kỳ tài ngút trời như thế, đứng ở đỉnh cao mà cả đời gã cũng không với tới được, giờ đây nhẹ nhàng bâng quơ nói \”Ta là đồ bỏ đi\”, đúng là vừa buồn cười vừa hoang đường.
Mặt Sở Hạ Dương lúc đỏ lúc trắng, gã muốn giải thích song lời tới bên miệng, đối diện với đôi mắt lạnh băng, cổ họng gã như bị bóp chặt, im như ve sầu mùa đông. Một câu gã cũng không nói nên lời. Gã chỉ hơi mất não nói chuyện đắc tội với Tạ Mính, Tạ Mính có thể chém gã chết, Sở gia cũng sẽ không ra mặt cho gã. Gã còn lâu mới đáng để họ trêu chọc Tạ Mính.
Nhưng làm sao có thể! Tạ Mính và Sở Chiếu Lưu không phải quan hệ không tốt sao? Tại sao họ lại đi chung với nhau được?
Sở Hạ Dương và mấy tên tùy tùng có nghĩ trăm lần cũng không hiểu được, nơm nớp lo sợ lùi về một góc.
Sở Chiếu Lưu không lãng phí thời gian với mấy kẻ này, nhìn sang bộ xương đang ngồi trên cao, đặt ngón tay trên môi ra vẻ suy ngẫm, bước chân về phía nó. Sở Hạ Dương đang kinh hồn bạt vía trợn to mắt, thầm nghĩ: Tìm chết à?
Sở Chiếu Lưu lại thong thả đi đến chỗ xương khô đánh giá nó mấy lần, còn duỗi tay muốn lấy cái còi xương.
… Lấy không được.
Một dòng uy linh bao phủ quanh người nhìn có vẻ ôn hoà, nhưng bộ xương tin rằng chỉ cần nó dám ra tay, ngay lập tức sẽ biến thành tro bụi theo nghĩa đen. Nó không dám nhúc nhích, ngón tay khô rộc giữ chặt chiếc còi, lặng lẽ tranh đua với Sở Chiếu Lưu.
\”Ầy.\” Sở Chiếu Lưu vừa kinh ngạc vừa buồn cười, \”Người anh em này, phối hợp tí đi nào.\”
Xương khô im lặng giữ chặt.
Chẳng khác gì đứa trẻ bị người lớn giật đồ chơi.
Tình cảnh này có hơi hoang đường, mấy người Sở Hạ Dương kinh hãi nhìn, nhìn một hồi bắt đầu cảm thấy bộ xương có vẻ rất… uất ức. Bộ xương khô mới nãy trông quỷ quyệt khó lường, bây giờ giống như một đoá hoa héo? Mặc kệ Sở Chiếu Lưu nhào nặn?
Sở Chiếu Lưu lại thử dùng sức nhưng vẫn không lấy đi chiếc còi được. Y chậc một tiếng, không vui khép quạt lại gõ cái \”bạch\” lên đầu nó: \”Nghe lời, ngoan nào.\”