[Edit] Kiếm Tôn Hắn Không Đúng Lắm – Chương 27. Liên quan gì đến ta? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Kiếm Tôn Hắn Không Đúng Lắm - Chương 27. Liên quan gì đến ta?

Kiếm tôn đại nhân trăm năm không rời Ly Hải, hiếm thấy ra khỏi nhà một chuyến, theo đó chính là gièm pha của Phật tông, Phật tử sa đoạ, Yêu vương sống lại, chuyện này so với chuyện kia còn chấn động hơn.

Tranh chấp trước cửa Sở gia không ít người phát hiện ra, song đa phần đều có ý muốn xem diễn, dùng thần thức thăm dò nhìn từ trên cao xuống.

Bây giờ Tạ Mính lộ diện, không ai ngồi yên được.

Hầu như trong giây phút Tạ Mính và Sở Chiếu Lưu bước vào cổng lớn, lập tức có một đám người đón đầu, như thể đã sớm canh chừng vậy.

Sở Kinh Trì đi trước, vẫn là vẻ ngoài nho sinh với quạt lông và khăn đội đầu. Giữa một đám người đang thầm xuýt xoa, ông ta lại có vẻ bình tĩnh: \”Không ngờ Tạ tông chủ lại đích thân đến, không thể tiếp đón từ xa.\”

\”Tạ tông chủ, từ lúc từ biệt nay đã trăm năm, đã lâu không gặp.\” Giả trưởng lão Thái Nguyên tông cũng ở trong đó, nhíu mày nhìn Sở Chiếu Lưu một cái nhỏ đến không thể phát hiện, chắp tay với Tạ Mính.

\”Mặt mũi lão Sở cũng lớn thật, vậy mà mời được Tạ tông chủ đến.\”

Tạ Mính vốn vô cảm nghe nịnh hót, thấy lão nói vậy thì nhướng mày: \”Thuận tiện đi cùng bạn bè thôi, không cần để ý.\”

Mọi người: \”……\”

Tuy không ai thật sự cho rằng hắn do skt mời đến, nhưng cũng không cần cố ý nói ra thế chứ!

Không khí vi diệu mà đông cứng lại, Tạ Mính cũng đã nói là \”bạn bè\”, mọi người cũng không thể tiếp tục xem nhẹ Sở Chiếu Lưu, thế là sôi nổi chuyển chủ đề lên người y.

Thân phận Sở Chiếu Lưu ở Sở gia thật sự khó nói.

Từng là người có triển vọng nhất, lại từng là gia chủ tương lai… Nhưng đó đều là đã từng.

\”Nhiều năm không gặp Sở đại thiếu gia, vẫn tuấn tú lịch sự như vậy, ha ha.\”

\”Nghe nói Sở đại thiếu gia và gia chủ quan hệ bất hoà, bây giờ nhìn thấy, đều là lời nói nhảm nhí. Sở gia chủ lên tiếng mời ở Thiên Thanh, chẳng phải Sở thiếu gia đã về rồi sao.\”

\”Còn không phải sao, quan hệ tốt ghê.\”

Sở Chiếu Lưu cảm thấy đầu mày mình giật giật, liếc nhìn Tạ Mính nhướng mi, không tin được: Nồi của ngươi thì nhận đi, sao ném cho ta?

Tạ Mính vô cảm, trả lời bằng ánh mắt: Đây là nhà ngươi.

Ánh mắt hai người ăn ý đến lạ, ngươi tới ta đi, chẳng ai chen vào được, chỉ biết mở to mắt trừng nhau không biết họ đang giao lưu cái gì.

Giữa những câu xu nịnh tào lao nhảm nhí bỗng xuất hiện một thanh âm có vẻ chân thành: \”Nghe nói Sở đại thiếu gia phong tư trác tuyệt, bây giờ gặp mặt thấy quả không sai. Không biết Sở thiếu gia đã có hôn phối chưa?\”

Âm thanh này làm cả đám người quay đầu lại nhìn.

Người lên tiếng là một người phụ nữ trang điểm cao sang trưởng thành, cánh tay choàng một tấm lụa đỏ, khí chất dịu dàng ôn hoà. Trong lồng ngực còn ôm một chú mèo trắng, nó đáng yêu cực kì, đôi mắt xanh biêng biếc như đá quý, cùng chủ nhân của nó dòm ngó Sở Chiếu Lưu, một người một mèo thưởng thức y mà chẳng thèm che giấu.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.