Giấc mơ này còn quá đáng hơn cả lần trước.
Người trong mơ vẫn có khuôn mặt mơ hồ như trước. Ngoài cửa sổ bông tuyết bay tán loạn, người kia nửa nằm trên giường, tuy không thấy rõ khuôn mặt nhưng không hiểu sao Sở Chiếu Lưu cảm thấy đó sẽ là một gương mặt đầy bất lực và nuông chiều.
Y ngồi cưỡi trên người đối phương, còn cầm một chiếc quạt đen mạ vàng, từng chút một vén quần áo của hắn ra. Phong cảnh bên dưới như ẩn như hiện, giữa xương quai xanh có một nốt ruồi đỏ rực rỡ, mang tới cảm giác mê hoặc quyến rũ.
Sở Chiếu Lưu tức khắc mặt đỏ tía tai.
Bình thường y hay ra vẻ lưu manh, nhưng y có phải lưu manh thật đâu!
Chu Công có hiểu lầm gì với y mà để y nằm chiêm bao đè người ta lên giường làm chuyện này?
Người đàn ông nhìn y một lát, bỗng vươn tay.
Đôi tay ấy lạnh như bạch ngọc, khớp xương rõ ràng, còn đẹp hơn cả người trong tranh dưới ngòi bút của y. Sở Chiếu Lưu còn tưởng mình sắp bị đẩy ra. Song bàn tay kia chỉ nhẹ nhàng vén tóc mai rồi dừng ở sau cổ, trấn an nhéo một cái, bàn tay còn lại thì đỡ trên eo y.
Xúc giác trong mơ nhạy cảm đến độ làm người giận sôi, giống như thật sự bị người khác đụng chạm như vậy. Hai chỗ mẫn cảm đồng thời được ve vuốt làm cả người đều tê dại.
Nhưng Sở Chiếu Lưu trong mơ chỉ khựng lại một chút, lại tiếp tục chậm rãi vén quần áo người ta ra.
Đối phương thấp giọng cười, ngón tay dời đi chạm vào khuyên tai bên tai trái: \”Muốn làm gì?\”
\”Ngươi không biết thật à?\”
Sở Chiếu Lưu rũ mắt nhìn yết hầu lộ rõ trên cần cổ thon dài, tim đập thình thịch, máu như chảy ngược vậy, không hiểu sao mà thấy miệng khô lưỡi khô.
Sau đó y đột nhiên cúi người.
Đối diện với nơi nào đó chuyển động mỗi khi hắn nói chuyện, há miệng cắn.
***
Sở Chiếu Lưu héo hon tỉnh lại, sầu đời nhìn chằm chằm trần nhà hồi tưởng những gì xảy ra trong mơ.
Sao mà y cứ liên tù tì mơ kiểu này vậy? Chẳng lẽ đúng như Cố Quân Y nói, đã đến lúc tìm đạo lữ?
Nếu là ông trời phát đạo lữ thật, vậy thì lộ mặt cho y xem với. Nếu thật là nhân duyên trời định, cũng phải để y xem thử đẹp hay xấu, có thuận mắt vừa lòng hay không chứ!
Bởi vì giấc mơ này, mấy ngày sau đó Sở Chiếu Lưu không dám đi ngủ nữa, ngoan ngoãn đả toạ nghỉ ngơi. Sợ giấc mơ này ngày càng phát triển, chỉ đành nhắm mắt coi như không thấy.
Sau khi châm cứu xong, Yến Trục Trần mở lò luyện đan, không ngủ không nghỉ phí mất năm năm ngày luyện ra ba viên thuốc màu đỏ máu, để trong bình ngọc đưa cho Sở Chiếu Lưu: \”Chỉ có ba viên, có thể tạm thời tu bổ linh mạch, trước khi giải phong ấn ăn một viên. Không phải lúc nguy cấp thì không được dùng.”
Nói, anh ta nhìn Tạ Mính, ám chỉ nói: \”Có điều nếu có Tạ tông chủ ở bên, hẳn không tới lượt ngươi dùng.”
Tạ Mính lại không phải hộ vệ riêng nhà y, Yến Trục Trần đúng là nghĩ nhiều.