Sau khi nhập định, âm thanh bên ngoài bị ngăn ra xa. Đàm Diên đã tĩnh tâm tu luyện trăm năm, tâm tính tư chất đều thuộc hàng xuất chúng, đây là lần đầu y không thể nhập định bình thường.
Gương mặt thiếu nữ cứ lướt qua đầu óc, kèm theo vô số âm thanh hỗn loạn, những hình ảnh mơ hồ xẹt qua.
Chuông trống rền vang, tiếng mõ từng nhịp, nhạc Phật linh hoạt kì ảo.
Kim thân la hán trong đại điện ngồi xếp bằng, tượng Phật khổng lồ lặng yên đứng đó, cúi đầu nhìn xuống đầy từ bi.
Có người đang nói chuyện phía trên.
\”Ngươi có phật cốt trời sinh, Phật duyên sâu nặng, nếu dốc lòng tu hành ắt thành châu ngọc.\”
\”Ngươi phải hoàn toàn cắt đứt duyên trần, không còn vọng niệm tư tình, bỏ tham sân si, mặc kệ thế tục xảy ra chuyện gì cũng không được ra tay. Ngươi đã là người của cửa Phật. Ngươi có làm được không?\”
\”Từ nay về sau, quên hết thế tục, pháp hiệu Đàm Diên.\”
\”Đàm Diên, tiền đồ của Phật tông nằm trên người con, đừng làm vi sư thất vọng.\”
……
\”Cả bọn ta cũng không cứu được, ngươi tu Phật cái gì? Làm tiên cái gì?\”
\”Từ bi làm gốc, từ bi làm gốc, đây là từ bi làm gốc của ngươi!\”
\”Tại sao lại không ra tay? Nhìn bọn ta biến thành thế này, ngươi vừa lòng chưa?\”
\”Đều tại ngươi!\”
……
\”Đàm Diên, con làm vi sư quá thất vọng.\”
Sư phụ, ta……!
Đàm Diên vội mở mắt ra, đột ngột đổ mồ hôi lạnh, đầu óc trống rỗng.
Y bỗng phát hiện, trong cuộc đời nhìn như viên mãn của mình, giống như thiếu đi gì đó. Giống như bị cắt đi một đoạn kí ức, phong ấn đi mất.
Âm thanh bên ngoài lần nữa tràn vào đầu, vừa mở mắt, Đàm Diên liền thấy bóng lưng của Sở Chiếu Lưu.
Một tay y đặt trên trán nhìn ra bên ngoài, không hề phòng bị sau lưng. Tạ Mính ôm kiếm đứng bên cạnh y, một tư thế phảng phất như đang phòng bị, đối tượng bảo vệ là Sở Chiếu Lưu, người cần phòng bị là… y.
Nhận ra cái nhìn của y, Sở Chiếu Lưu quay đầu cười: \”Ổn hơn chưa?\”
Đàm Diên mặc niệm tâm kinh, bỏ đi tạp niệm trong lòng, đứng dậy gật đầu: \”Ổn rồi.\”
\”Hoặc Yêu biết thủ đoạn của ả vô dụng với ta và Tạ Mính nên cố ý nhằm vào ngươi.\” Sở Chiếu Lưu lòng như gương sáng, chậm rãi lắc quạt: \”Ả muốn gieo tâm ma vào lòng ngươi.\”
Thấy Đàm Diên vẫn yên lặng không đáp, y cười nói: \”Bên ngoài náo nhiệt lắm, hẳn Hoặc Yêu sẽ có hành động, ta thân thể yếu ớt còn phải nhờ hai vị bảo vệ đấy.\”
Đàm Diên nhất thời dở khóc dở cười.
Ba người trở lại đường lớn, con đường lúc nãy trống không giờ chật như nêm, người người chen chúc xô đẩy. Trên mặt mỗi người đều mang một chiếc mặt nạ quỷ, xếp thành rồng lớn đi về một hướng, nhìn qua chẳng khác nào vong linh xếp hàng dài đằng đẵng đi đầu thai.