Đột nhiên xuất hiện một tăng nhân mặc đồ trắng thuần, dáng người cao gầy, khí chất thuần khiết. Y hơi mỉm cười, người khác nhìn vào lập tức có thiện cảm, nhưng lại không dám đến gần vì sợ khinh nhờn đến.
Thứ đáng chú ý nhất là đôi mắt y.
Đó là đôi mắt trong veo, đẹp như sao sớm, chẳng khác nào đứa trẻ sơ sinh, sạch sẽ đến mức làm người khác xấu hổ.
Nụ cười lạnh của sư huynh Thái Nguyên tông không giữ nổi nữa, vẻ mặt hắn kinh ngạc, buộc miệng nói: \”Đàm… Đàm Diên đại sư…\”
Những tu sĩ bên ngoài chưa từng gặp Phật tử tận mắt, nghe hắn xác nhận thân phận của y họ lập tức ồ lên.
Thật sự là Sở Chiếu Lưu gọi tới đây!?
Sở Chiếu Lưu: \”Ai bảo gặp ngươi khó quá làm chi.\”
Câu này có vài phần châm biếm, nhưng không phải với Đàm Diên. Y không hiểu thế sự, không hiểu biết cách đối nhân xử thế, vừa mờ mịt vừa nghiêm túc trả lời: \”Ngươi muốn gặp ta cứ đến thẳng Phật tông là được, đâu cần khách khí.\”
Mọi người: \”……\”
Đây chính là Phật tử.
Được Phật tông gìn giữ như bảo bối, giấu trong tông môn mấy trăm năm, chờ mong ngày y dược phi thăng.
Hai người này lại quen thuộc nhau như thế?
Mọi người ngơ ngác nhìn Sở Chiếu Lưu đang nói cười cùng Phật tử, nơi lối vào bỗng vang lên tiếng nói uy nghiêm: \”Sao lại thế này, ai dám ồn ào ở đây?\”
Hai đệ tử Thái Nguyên tông hoàn hồn, nghiêm mặt hành lễ: \”Giả sư thúc!\”
Giả sư thúc trầm mặt đi ra, theo sau ông ta còn có một nho sinh đầu đội mũ¹, tướng mạo nho nhã. Bên ngoài đông đúc hỗn tạp, ông lại nhìn một cái đã thấy Sở Chiếu Lưu lẫn trong đám người– khuôn mặt kia thật sự quá gây chú ý, không thể ngó lơ được.
Ông nhíu mày một cái, nhỏ đến không ai phát hiện.
Hai đệ tử Thái Nguyên tông thấy ông thì vội vàng hành lễ: \”Chào Sở gia chủ.\”
Sở Chiếu Lưu giống như không nghe thấy, còn không thèm nhìn sang bên này. Tạ Mính vẫn luôn yên lặng không nói nhướng mày, nhìn về phía Sở Kinh Trì.
Sau khi song thân Sở Chiếu Lưu mất tích, vị trí gia chủ dừng trên đầu anh trai của cha y. Cha y tên Sở Thanh Cừ, cũng là thiên tài tiếng tăm lừng lẫy. So ra thì Sở Kinh Trì làm anh cả nhưng tư chất bình thường, bị hào quang của em trai làm cho lu mờ, vị trí gia chủ cũng cứ thế lướt qua ông ta truyền tới tay em trai.
Cho dù không hiểu biết nhiều về Sở gia, Tạ Mính cũng đoán được vị gia chủ đương nhiệm này không có quan hệ gì tốt đẹp với Sở Chiếu Lưu.
Sở Chiếu Lưu nói, khi linh mạch y đứt đoạn, tuồng kịch của những người xung quanh xuất sắc vô cùng. Vậy người bác cả này có trong vở kịch ấy không, ông ta giữ vai gì trong đó?
Sở Kinh Trì vốn đang đi về phía Sở Chiếu Lưu, bước chân bỗng dừng lại. Một cơn lạnh gáy quét qua người ông ta, ông ta hoài nghi nhìn xung quanh, trong lòng tự hỏi ánh mắt từ đâu đến, làm sao lại làm sống lưng ông ta phát lạnh.