[Edit] Kiếm Tôn Hắn Không Đúng Lắm – Chương 12. Ta khó coi đến thế? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Kiếm Tôn Hắn Không Đúng Lắm - Chương 12. Ta khó coi đến thế?

Chín mươi chín bàn trận cờ được bày ra, oan hồn không cam tâm hay Yêu vương chưa khôi phục gì đó cũng không hó hé được gì nữa. Tất cả đều là trận cờ đã được luyện xong, cũng không cần tốn sức đi sắp xếp. Sở Chiếu Lưu thả ra một cái, nhẹ nhàng bâng quơ vỗ tay, để ý thấy ánh mắt Tạ Mính nhìn mình hơi kì quái bèn giải thích: \”Này là do mấy năm nay ta rảnh rỗi không có việc làm nên luyện ra, không phải ta làm ẩu đâu nhé.\”

Y không nhanh không chậm phe phẩy quạt, ý cười thanh thoát mắt như sao sa, dáng vẻ phong lưu thanh lịch.

Tạ Mính giống như bị giật mình, lặng lẽ dời mắt không biểu cảm nói: \”Ta không lo lắng cái này.\”

Sở Chiếu Lưu hai ba bước đi đến cạnh hắn, thúc giục nói: \”Đi đi đi, trấn áp không được lâu đâu, phải tranh thủ.\”

Tạ Mính hơi giật mình: \”Đi đâu?\”

\”Đưa ngươi đi tìm người.\”

Hai người họ không thể tiêu trừ được oán khí nơi đây, cũng không độ được oan hồn. Đối phó vật âm tà phải tìm người chuyên nghiệp.

Sở Chiếu Lưu không nói tiếp, cố ý mập mờ, Tạ Mính lại không hỏi thêm mà chỉ gật nhẹ đầu.

Tiếng người thâm sâu của y nghẹn giữa cổ họng lên không được xuống không trôi. Trừng mắt với Tạ Mính một lát, y đành thở dài: \”Tạ tông chủ, nói chuyện với ngươi thật nhạt nhẽo.\”

Tạ Mính nhìn y, đôi mắt nhạt màu sáng như lưu li, khoé mắt hơi cong, rõ ràng là đôi mắt đa tình mà thần thái lại lạnh nhạt, \”Thế xin hỏi Sở trưởng lão, thế nào mới tính là thú vị?\”

Đoạn đối thoại này có cảm giác rất quen thuộc.

Sở Chiếu Lưu nổi lòng cảnh giác, nỗi sợ hãi được thương hoa tiếc ngọc tràn ngập trong lòng, quyết đoán đổi đề tài: \”Núi Thiên Thanh tổ chức hội thiền, Đàm Diên cũng đi, chúng ta đi tìm hắn.\”

Đàm Diên của Phật tông, là một Phật tử nổi tiếng, ngay từ lúc Sở Chiếu Lưu và Tạ Mính còn chưa sinh ra, người nọ đã thành danh từ lâu.

Nghe nói Đàm Diên xuất thân từ nhà đế vương nơi trần thế. Khi sinh ra cả trời chói lọi kim quang, trời sinh có Phật cốt, mệnh cách cực thiện. Mà bản thân y cũng có ngộ tính rất cao, từ nhỏ đã xem kinh điển Phật môn, có lòng thương xót chúng sinh của Phật tử, mười mấy tuổi đã chặt đứt duyên trần vào cửa Phật.

Từ đó về sau luôn dốc lòng tu hành ở Phật tông, hiếm khi lộ diện, chẳng màng thế sự. Đa số tu sĩ trong tu giới đều khá kính trọng Phật tử. Đàm Diên bế quan mấy trăm năm, lần này tham gia hội thiền núi Thiên Thanh, trong vực Thông Linh dấy lên một cuộc thảo luận nhiệt tình.

Giọng điệu của Sở Chiếu Lưu rất quen thuộc, Tạ Mính đã quen mang trang sức cỡ lớn này sau người, ngự kiếm bay lên, mở miệng hỏi: \”Ngươi và Đàm Diên quen thân lắm?\”

Sở Chiếu Lưu cười ha ha, hàm hồ đáp: \”Cũng được cũng được, bản công tử bằng hữu khắp thiên hạ. Bốn bể đều có anh em của ta, đâu có cao ngạo giống ngươi.\”

Tạ Mính mặt không cảm xúc ngậm miệng, quả nhiên không hỏi thêm nữa.

Tà khí tạm thời bị phong toả, quỷ khí dày đặc cũng tan không ít, bay lên một đoạn đã có thể nhìn thấy bầu trời xanh lam. Sở Chiếu Lưu quay đầu lại nhìn, nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng quan tâm cơ thể mình.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.