Không cần ai cố ý dẫn dắt, mũi chó của Tạ Mính đã thính vô cùng. Theo chút yêu khí Hoặc Yêu để lại, hai người bay thẳng về phía chiến trường cổ. Sở Chiếu Lưu bấm đốt tay, tuy không cùng một hướng nhưng hai bên cách nhau không xa. Bây giờ trận pháp ở chiến trường cổ bị vô hiệu hoá, kết giới đã vỡ, nhất định là dấu vết của Hoặc Yêu.
Đối với người bình thường mà nói, nơi oán khí dày đặc còn đáng sợ hơn cả địa ngục trần gian. Song với Hoặc Yêu lại là thánh địa chữa thương không gì tốt bằng.
Sở Chiếu Lưu mở quạt chống nửa bên mặt, biểu cảm ghét bỏ: \”Là vị thiên tài nào phong ấn Hoặc Yêu ở đây? Cái mảnh đất phong thủy tuyệt vời này, thật đúng là…\”
Tạ Mính liếc y một cái: \”Sư tôn.\”
Lời đến bên mồm bị Sở Chiếu Lưu vặn cong vèo vẹo: \”Năm đó khi đại chiến hẳn oán khí nơi này bị khoá rất chặt chẽ, khó trách sư tôn cũng nhìn nhầm. Vị cao nhân Phật môn kia đúng là cao tăng.\”
Tạ Mính cười lạnh một tiếng.
Vài canh giờ sau, đã có thể nhìn thấy biên giới của chiến trường cổ từ xa. Khác với mảnh sa mạc to lớn bằng phẳng trong tưởng tượng, nơi này là một ngôi thành cổ bị tàn phá sạch sẽ. Nó lặng im nằm dưới bầu trời cao xanh, bức tường đen nhánh, cách một khoảng xa vẫn ngửi thấy hơi thở nóng bỏng.
Vào càng sâu màu trời càng thay đổi, mới đầu chỉ là âm u hơn chút, sau đó ngày càng tối, mây đen che kín, dày đặc như hoá thành vũng nước trên trời. Những nơi có thể nhìn thấy đều phủ màu xám đen, khắp nơi hoang tàn không một nhánh cây ngọn cỏ.
Nơi sâu nhất oán khí như sương mù màu đen đặc đến độ có thể ngưng tụ lại, bao phủ cả không trung. Nó ác độc tham lam nhìn kỹ kẻ xâm nhập, nôn nóng được xé nát, cắn nuốt máu thịt tươi mới.
Tĩnh mịch, rét lạnh, còn có tiếng khóc la thi thoảng xuất hiện.
Đây là một nơi làm người ra khó chịu.
So với nơi này, chút oán khí ở hang động núi Ngư Đầu chỉ là muỗi. Đổi lại là người thường đã bị cắn nuốt lúc đến gần rồi. Đôi vợ chồng kia còn có thể vào được một lát, coi như rất khá.
Ngay khi oán khí ngo ngoe muốn nhào lên, kiếm Minh Hoằng đột nhiên run lên một tiếng.
Ánh kiếm sáng chói mà rực rỡ, như mặt trời rực rỡ trong nháy mắt xé toạc buồng giam oán khí. Cảm giác đè nén đột nhiên tan đi, đám oán khí xung quanh bị kiếm khí làm cho hoảng hốt chạy loạn khắp nơi, tầm mắt hai người cũng sáng sủa hơn không ít.
Kiếm khí lạnh băng vờn quanh hai người. Đang đứng giữa bóng ma, Tạ Mính đột ngột dừng bước, thu hồi Minh Hoằng về, cùng Sở Chiếu Lưu ngưng giữa không trung, rũ mắt đánh giá ngôi thành cổ cách đó không xa.
Tuy rằng đã bị ăn mòn đến lụn bại, song vẫn có thể thấy được vẻ nguy nga lộng lẫy từng có. Bên trong được quy hoạch ngay ngắn, ngay trung tâm là một cung điện được điêu khắc long phụng. Trong cung điện là nơi oán khí nồng nhất, che cả toà thành dưới màn sương u ám mịt mùng.
Tròng mắt Sở Chiếu Lưu co rút.
Trong giây lát tăm tối, y nhìn thấy cô số bóng người chen chúc trong thành, nam nữ già trẻ, vẻ mặt trắng bợt, không chút cảm xúc ngửa đầu nhìn họ.