[Edit] Kiếm Tôn Hắn Không Đúng Lắm – Chương 10. Nhanh – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Kiếm Tôn Hắn Không Đúng Lắm - Chương 10. Nhanh

Nghỉ ngơi trong quán trọ một đêm, sớm hôm sau, Sở Chiếu Lưu mở mắt ra sau khi thiền định. Ngồi thiền cả đêm, linh lực trong cơ thể tràn đầy trở lại, cơn nóng rát cũng đã giảm bớt. Bởi vì đã quen với cơn đau thế này, hôm qua y không tỏ vẻ gì, động tác cũng không chậm chạp, chỉ có vẻ mặt trở nên khó coi. Bây giờ đã khôi phục lại, mặt mũi hồng hào.

Y chậm rì rì đổi quần áo, đẩy cửa xuống lầu. Sáng sớm ngôi thành nhỏ bị một đám sương mù ẩm ướt đè lên, trên đường vắng người đi lại, quán trọ lại mở cửa sớm. Tạ Mính ngồi ở bàn cạnh cửa sổ, nghiêng đầu nhìn ra ngoài, đường quai hàm cong đến là hoàn mỹ, vừa đẹp vừa lạnh lùng. Tiểu nhị hôm qua đang nơm nớp lo sợ đứng sau quầy hàng.

\”Ấy à, Tạ Tam.\” Sở Chiếu Lưu mở quạt cười ngả ngớn: \”Sáng sớm bày khuôn mặt đòi nợ ở đây doạ chạy khách nhà người ta, ngươi đền thế nào?\”

Tạ Mính quay mặt lại nhìn y. Hắn trầm mặc hồi lâu, vẻ mặt vi diệu nhướng mày: \”Sao ngươi lại đổi xiêm y rồi?\”

Khác với bộ áo xanh phóng khoáng thoải mái hôm qua, hôm nay Sở Chiếu Lưu mặc bộ áo màu phong đỏ, ống tay áo điểm xuyết hoa văn thêu bằng chỉ vàng, đổi sang cài tóc màu vàng nhưng không buộc hết tóc. Dây cột tóc đưa đẩy cùng ba ngàn tóc đen, khuyên tai màu đỏ nổi bật vô cùng, làm làn da y trắng đến không chân thật. Làm người khác phải kinh ngạc cảm thán, ánh mắt sáng ngời.

Tiểu nhị nghẹn ngào nhìn trân trân: \”Khách quan mặc bộ này đúng là lẳng lơ quá thể!\”

Sở Chiếu Lưu cười nhạt, quay đầu liếc gã một cái.

Rõ ràng là một người ôn hoà tốt tính, còn đang cười, lại làm người ta cảm nhận nỗi sợ hãi không tên. Tiểu nhị rùng mình sửa miệng: \”Ý tiểu nhân là, khách quan thế này quý phái động lòng người! Dân gian đồn Sở Chiếu Lưu mặt đẹp như tranh phong hoa tuyệt đại, là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ. Theo tiểu nhân thấy, hắn mà đến trước mặt ngài cũng phải xấu hổ tự thấy không bằng!\”

Sở Chiếu Lưu \”ha\” một tiếng không thèm nhìn nó nữa, dạo tới dạo lui bên người Tạ Mính rồi ngồi xuống đối diện hắn, ra vẻ đương nhiên nói: \”Thay bộ đồ thì làm sao, chẳng lẽ ta mặc xấu lắm?\”

\”Không gì, chỉ là hôm nay mới biết bướm hoa cũng có thể thành tinh, mở mang tầm mắt.\” Tạ Mính nhấp môi, nhìn nhẫn trữ vật của y. Hắn thật lòng tò mò rốt cuộc Sở Chiếu Lưu giấu bao nhiêu quần áo trong đó.

Sở Chiếu Lưu xùy một tiếng, \”Đó là do ngươi thiếu kiến thức. Ta biết một con bướm trắng hoá hình, ngày nào cũng mặc trắng đau cả mắt.\”

Hai người đâm chọc nhau, tiểu nhị bên cạnh cười trộm: \”Quan hệ hai vị thật tốt.\”

Sở Chiếu Lưu kinh ngạc nhìn bồi bàn. Cái tên này, tuổi còn trẻ, có tài ăn nói mà mắt đã mù.

Đúng lúc này Tạ Mính nhìn về phía cửa nói: \”Đến rồi.\”

Sở Chiếu Lưu hiểu ý đứng dậy, vung tay áo để lại một túi bạc. Thành thị phồn vinh như Yên Hà thường chỉ lưu thông linh thạch, Túc Dương thì dùng bạc. Chuyện này là Cố Quân Y cho y biết.

\”Bọn ta đi trước.\” Y cười với bồi bàn, \”Cáo từ.\”

Bồi bàn nhận túi tiền với vẻ mặt hớn hở: \”Hai vị khách quan đi thong thả. Lần sau lại đến nha!\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.