Edit: Ry
Túc Mạc nghe vậy thôi không nhắn cho Úc Trăn nữa. Chỉ Qua nhanh chóng xuất hiện, Túc Mạc đợi một hồi cũng không thấy Úc Trăn online, ba người bèn tổ đội với một người lạ làm nhiệm vụ hàng ngày, tới hơn 10 giờ vẫn không thấy Úc Trăn đâu.
\”Tôi offline đây.\” Túc Mạc nói.
Thanh Phong bất ngờ: \”Không làm thêm vài nhiệm vụ à anh? Chưa tới 11 giờ mà?\”
Túc Mạc nói: \”Thôi, mọi người chơi đi.\”
Nói xong biến mất.
Thanh Phong và Chỉ Qua nhìn nhau, cuối cùng Thanh Phong nghi hoặc nói: \”Là ảo giác của anh à? Sao anh cảm thấy hôm nay đại ca chơi game cứ mất tập trung thế nào ấy.\”
Chỉ Qua không phát hiện, hỏi lại: \”Có hả?\”
Thanh Phong cũng không chắc chắn: \”Có mà?\”
Momo offline được vài phút, ID Hành Chỉ Vô Câu đã sáng lên. Thanh Phong thấy vậy lập tức mời vào đội, Úc Trăn vừa gia nhập đã nghe cậu ta nói: \”Anh Hành, tối nay anh bận gì thế? Sao không trả lời tin nhắn của em.\”
\”Bận chút việc.\” Úc Trăn hỏi: \”Mọi người xong nhiệm vụ rồi à?\”
\”Xong rồi, đại ca mới offline luôn.\” Thanh Phong nói tiếp: \”Hồi tối anh không trả lời, đại ca còn đợi gần 20 phút. Mãi không thấy anh lên nên bọn em mới mời người khác vào. Hôm nay Quả cũng không online, vú em kia chơi tệ quá, em với Chỉ Qua còn đang bảo hôm nay đại ca cứ để hồn ở đâu ấy.\”
Úc Trăn nghe vậy ngạc nhiên: \”Là sao?\”
Thanh Phong ngẫm nghĩ: \”Cũng không hẳn.. Kiểu trước đó còn đi gom vật liệu nâng vũ khí lên cấp 80, lúc tìm vật liệu đại ca vẫn hăng hái lắm, em còn hỏi xin fan tệp tổng hợp kho vật liệu. Sau đó lúc đánh phó bản thì bắt đầu mất tập trung, có cái phó bản sát thương của em còn cao hơn anh ấy, đảm bảo là đang lười luôn!\”
Chỉ Qua hỏi: \”Thanh Phong, anh làm nhiệm vụ tiếp không?\”
\”Có chứ! Tới ngay đây.\” Thanh Phong hỏi Úc Trăn: \”Anh Hành đi luôn không? Anh chưa làm daily mà.\”
Úc Trăn: \”Thôi, mọi người chơi đi, tôi off đây.\”
Thanh Phong: \”???\”
Mới online mà? Sao đã off rồi!?
–
Túc Mạc offline sớm, ngồi trong phòng khách ngẩn người, ngay cả phòng thí nghiệm cũng không muốn vào, chỉ ngồi không. Hành vi khác thường này khiến người máy Nhạc Nhạc chú ý, nó tới bên Túc Mạc hỏi han ân cần, cuối cùng còn đo số liệu cơ thể mới yên tâm.
\”Mai cậu phải ngủ sớm nhé, sáng ngày kia đi kiểm tra sức khoẻ.\”
Nhạc Nhạc liệt kê lịch trình xong hỏi: \”Túc Mạc, có cần tớ đi cùng cậu không?\”
Túc Mạc không còn người thân, trước kia sức khỏe không tốt, tháng nào cũng phải tới viện khám, thậm chí có một đợt phải nằm viện hơn nửa năm. Khi ấy Túc Mạc còn nhỏ, không có người giám hộ, để tiện làm thủ tục, trước năm 14 tuổi luôn là Nhạc Nhạc đưa cậu tới viện khám, sau đó đi lấy kết quả báo cáo.