[Edit – Hoàn] Bàn Về Thiên Tài Chiến Lược – Lý Ôn Tửu – Chương 123: Vậy anh có thể theo đuổi em không? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit – Hoàn] Bàn Về Thiên Tài Chiến Lược – Lý Ôn Tửu - Chương 123: Vậy anh có thể theo đuổi em không?

Edit: Ry

Giọng nói yếu ớt ấy thoáng truyền vào tai Úc Trăn, tay anh hết khép rồi lại mở, cuối cùng đứng dậy.

Túc Mạc không ngẩng đầu. Cho dù trước kia cậu hoàn toàn không biết những chuyện này, nhưng sau khi làm rõ tình cảm của mình, thứ cậu muốn nhất hiện giờ là hỏi cho rõ mọi chuyện. So với giữ trong lòng để chúng dằn vặt mình, điều cậu sợ hơn cả là đối phương vĩnh viễn chỉ coi mình như một người bạn.

… Có phải là anh ấy không nghe thấy không? Phải nói lại sao?

Cậu nắm viên kẹo trong, định hỏi lại, chợt có bàn tay dịu dàng xoa đầu cậu, tiếng nói vô cùng rõ rệt của người đàn ông vang lên —

\”Ừ.\”

Một câu trả lời hết sức ngắn gọn. Túc Mạc vội ngẩng lên, mà đối phương đã đi ra sau, nhẹ nhàng đẩy xe.

\”Mấy mục khám còn lại thì sao?\” Úc Trăn hỏi y tá.

Y tá dựa theo lịch trình nhanh chóng trả lời: \”Đợi Túc Mạc nghỉ ngơi xong, chiều có thể hoàn thành 4-7 mục khám.\”

Úc Trăn vẫn nhớ số lượng mục khám trên cái danh sách kia. Nói cách khác, nếu thuận lợi, trong hôm nay họ sẽ hoàn thành tất cả, không thuận lợi thì e là phải để lại sáng mai làm nốt.

Chỗ nghỉ ngơi là một phòng bệnh trong khoa chứng bệnh đặc biệt, Úc Trăn rót nước cho Túc Mạc: \”Em có đói không?\”

Túc Mạc lắc đầu, làm xong mấy mục kiểm tra buổi sáng, cậu hoàn toàn không đói bụng, thậm chí còn có chút buồn nôn. Cậu chống lên xe lăn định ngồi xuống giường, một đôi tay lại vươn tới.

\”Anh.\”

Úc Trăn nhẹ nhàng bế cậu ra khỏi xe lăn, đặt lên giường, dặn dò: \”Uống hết nước thì ngủ một giấc, đến giờ khám anh sẽ gọi em dậy.\”

Túc Mạc quá mệt mỏi, đầu vừa đặt xuống gối đã mơ màng ngủ mất. Úc Trăn ngồi canh giường bệnh, nhẹ nhàng kéo cánh tay đang bị cậu nằm đè lên, sau đó đắp chăn cho Túc Mạc.

Khuôn mặt lúc ngủ của thiếu niên rất ngoan, giống dáng vẻ lúc anh mới gặp cậu. Trong giấc ngủ cậu bớt đi sự đề phòng và xa cách, trở nên mềm mại hơn rất nhiều. Nhưng Úc Trăn lại thích cậu chàng triệu hoán sư phóng khoáng tự tại kia hơn, không bị bất cứ điều gì trói buộc, tự do thỏa thích tựa ánh sáng. Giống như ban nãy cậu quả quyết hỏi thẳng vấn đề nhạy cảm.

\”Túc Mạc, em sẽ khỏe lên.\”

Úc Trăn khẽ nói: \”Không chỉ có game, thế giới của em rộng lớn vô cùng.\”

Túc Mạc ngủ hơn hai tiếng, ngủ dậy lại làm tiếp các mục kiểm tra cho buổi chiều. Không biết là do thể chất của cậu khá hơn hay nguyên nhân nào khác, hiệu suất khám rất cao, cậu cũng không bị kích ứng, thuận lợi hoàn thành tất cả trong buổi chiều.

Khám xong, Túc Mạc đi một chuyến tới phòng làm việc của bác sĩ Ngô nghe lời dặn, còn Úc Trăn thì tới quầy lấy thuốc cho cậu.

Báo cáo kiểm tra phải đợi ít nhất một tuần nữa mới có, hai người cũng không ở lại bệnh viện lâu, xe bay hẹn trước đã tới. Túc Mạc khôi phục được chút sức, có thể đi lại, chỉ là đi hơi chậm. Úc Trăn không đỡ cậu mà đi bên cạnh, cùng cậu chầm chậm tiến bước.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.